NỖI ĐAU

Diễm Châu

 

 
 

 

Như một đoàn tàu luôn luôn hối hả   
đi từ đường hầm của hư không tới mùa gặt bão      

như một bãi biển trống vắng      
đôi khi ngọn triều ập tới và rút ra quá vội        
để lại đợi trông      
một chấn thương không dấu tích     

như một kẻ gây mê bằng châm cứu trước khi giải phẩu    
tôi tìm về em         
nỗi đau làm quên mọi nỗi đau