NHƯ MỘT ĐƯỜNG DÂY HÚT GIÓ

Diễm Châu

 

 
 

 

Tặng Ngô Kha

Từ biển cả mênh mang với những đồng cát trắng
tôi trở về thành phố ngủ yên    
buổi chiều thức dậy trong khe núi      
đá khô chờ giọt mưa rưng rưng   

ôi quê hương của một gìong sông     
với những triền ngô tỏa mềm ánh sáng    
những con đò đan những vết thương  
lên mình nước dàn đi  
những mảnh đời rách nát   
tôi trở về để nhìn tôi thiêu thân    
và nhìn em đội vòng gai hận thù rướm máu  
những ngọn đuốc năm xưa thắp màu hỏa hoàng lên áo ấy      
và chiều buồn ru mình vào tiếng ve    
những cánh dơi bay về cố thành     
và em làm giọt mưa lăn xuống má       
ấy thưong yêu gầy trong vành nón     
và khổ đau lay từng gót chân nai

một buổi mai tôi tung tăng ngoài lộ     
như bóng mây hồng còn đợi nắng phất phơ     
tôi ngửa mặt đón làn sương mai     
từ mẫu tre ngà khum vòng tay gió biếc    
em lặng lờ như tiếng hát  
trong vườn cây vả cũng đơm bong

tôi níu chum hoa dâng một ngày đã mất   
và hương hoa làm ngây ngất hồn tôi   
tôi đưa tinh tú về nơi dẫy núi      
đón tay em từng ngón vuốt ve     
và thảm cỏ thở mùi tóc trầm   
và viến môi quyện áng mây đưa       
tôi ngửa mặt nhìn tôi trong ánh mắt        
thấy em về trong cánh bướm hư vô

vào trong ngõ lá thuôn xác xơ màu tửong niệm  
tôi lạc mất tôi trong thành phố và em     
khi những bước đi của loài rắn quanh co  
và vần vi bên trái táo     
những bước chân của loài rất độc     
còn cầy sâu trên vừng trán gìong sông       
những bụi cỏ lấp dần tiếng hót     
của loài chim mang định mệnh trong hồn       
tôi ngỡ ngàng đuổi theo em như một đường dây hút gió…

Huế 1969 (Đất Nứoc)