KHI SÀGÒN CHẠNG VẠNG LÊN ĐÈN…

Diễm Châu

 

 
 

 

Gửi Cao Bá Minh

Khi sàigòn chạng vạng lên đèn        
chúng ta đã bay trong những đường phố     
như trong không gian của những tấm tranh     
lộ thiên…   

níu trên vai anh tôi đã bay          
với đôi cánh thiên thần     
khi anh thầm thì     
“kẻ thù của chúng ta        
chính là thời gian…”      
với cơn gió rít ngang tai chúng ta đã bay    
trong tác phẩm lớn nhất của đời mình       
tác phẩm chưa phát hiện        
cả đến cho cây cọ       
cả đến cho vành môi   
chúng ta đã bay chúng ta đã bay      
cả thế giới nào hay hai đốm lửa nhỏ nhất    
có thể bay đến tận cùng trái đất       
khi mức tới không phải mức ăn thua       
và chuông giáo đường chưa điểm      
chúng ta đã bay        
vào chính cơn say chói lòa      
với mái tóc làm ngọn cờ      
và không gian ngang dọc chỉ còn là một khung tranh    
nhỏ nhít        
(đêm vẫn còn đầy sao trong mắt chúng ta)
…     

Tôi đã bước vào đường hầm của “nụ cười thầm lặng”    
trước anh    
tôi vẫn nhờ từng màu sắc     
của “con chim thiên đường”       
dưới mái tranh     
và đêm nay      
dõi theo hạt mầm của ai “vung vãi trên thảo nguyên”       
tôi đã tìm lại được lời anh thì thầm…   
và tự hỏi        
ở đâu đó trên trái đất       
có còn những cơn say…