Vâng, Thì Cũng Chỉ Nói Cho Đã Mồm
Mấy ngày này ra, vô
tôi chỉ nghĩ như vầy
“còn đợi gì nó không
lấy hết nước nhỉ!” ai
chả biết có cả đống
lý do để trả lời,
rằng - thế này… thế nọ...
thế kia và tại làm
sao nó không dám (chưa.)
lấy hết nước, nhưng thử
hỏi, đã ngang nhiên lấy
một phần xương thịt của
tổ quốc (nước.) thì, nó
còn sợ (đợi.) đéo gì
chứ (!) mấy ngày rồi vô,
ra phóng ảnh bản công
hàm ngoại giao do ông
phạm văn đồng ký, cứ
đập vô mặt, kiểu - này,
làm gì nào, chuyện đã
rồi nhé. Phải nói, phát
điên lên được. Ấy mà,
chiều tối thứ bảy tuần
truớc (trong giá lạnh cắt
da) tôi với hơn hai
chục mạng, tư bên kia
đường (đối diện cửa tổng
lãnh sự nó) hô, đả
đảo vang dậy (trong vòng
hơn tiếng) nguyên một góc
đường laguna & gea -
ry, thiệt, sướng mồm. Thế
rồi, sáng hôm sau cho
mãi đến lúc này, ngay
lúc viết xuống những dòng
chữ này tôi vẫn nghĩ
“còn đợi gì nó không
lấy hết nước nhỉ!”
Ngày Không Mưa
Giờ mưa đã tạnh, trời sáng sủa. Nắng
không ấm lắm nhưng (vấn đề là.) ty
hưng phấn. Dựng tôi dậy chỉ cho xem
bài thơ đã có trong đầu [tôi phát
tưởng tượng thẩy hai bàn tay, hai bàn
chân tôi, một nắm gạo, một nắm đậu
đỏ lên tấm canvas, đoạn loay hoay,
giở giọng, đúng kiểu tay chơi Việt nam
thời nay - đất nuớc hồi này bèo lắm,
tàu tính tất.] ty hỏi - ông anh định
làm thơ đấy phỏng! lan man tính nói
“không có khói sao có lửa.“ nghĩ sao,
tôi ghi xuống bài thơ “i don’t blame-
you.“ (lại tưởng tượng lúc đợi nồi đậu
đỏ hầm chân & tay tôi chín tới, tôi
liên tiếp giở đúng điệu tay chơi Hà-
nội hiện thời, nghĩa là độc bốc phét
trong khi để mất trắng hai đảo Truờng
và Hoàng sa.) thế rồi ty bảo - bốc
phét mà không biết đang bốc phét như
người hà- nội mới cao thủ ông anh
ạ! (thì tôi lại mường tượng, cuộc đời
thực không phải lúc nào cũng như thơ,
lạng quạng thành ra chuyện đã rồi như
Tây Tạng, thì sao!) chỉ khéo trừu tượng,
a, tôi đương ngồi trên tấm canvas
với chén cháo lú, trong đó, tay chân
tôi chín rục kề bên, có con mèo
hoang đứng giữa mái nhà lom lom làm
chứng [ty đi hỏi về con hẻm dẫn
vào nhà ở sài- gòn giờ còn / mất.]
ngay đêm đó, bọn tôi thay nhau đá
lon coca từ đầu đường cole vô
tới tận chân cầu thang dẫn lên phòng,
chó sủa dậy nguyên block đường, lon co-
ca bẹp dúm (đó là chuyện hồi sau.)
thực hưng phấn khi biết ra tổ quốc
vẫn còn nguyên vẹn và sống thì không
thể thiếu com phải không. Lúc liệng xác
tôi vào trang chót của quyển quốc thiều
hình luật [tưởng tượng phong phú cỡ
nào bạn cũng không thể đào đâu ra
hình ảnh mà trong đó linh hồn của
những người lính hải quân năm xưa hiện
vẫn quanh quẩn giữa Trường và Hoàng Sa.]
bấy giờ ty nói - có nên bôi trắng
trở lại tấm bản đồ! ô hay, tôi
phát tỉnh người; ngó cảnh đời [đầy nhân
ảnh.] trước mắt, tôi buột mồm - mấy ngày
qua mưa dầm.. không có em.., ty ngắt
lời liền - mà chắc gì ông anh hiện
Hữu (ồ, đấy lại là vấn đề khác
nữa.) còn ngay phút này ty nói - khỏi
tưởng tượng bọn em cũng biết thằng chúa
đảo Hoàng Sa giờ người tàu [tôi cho
rằng hiện thời mình có hơi mông lung,
giữa thực, hư như vầy cách chi giữ
được đám nắng ma mãnh ngoài trời cho
bài thơ ở trong đầu và, cứ chốc
chốc thì nắng lại khiến ty hưng phấn.]
đoảng thế.
Last modified on 12/11/207 - 11:00 AM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME