Tháng Tư xuống đường Sài Gòn, thấy cờ
đỏ, thấy băng rôn, thấy chữ Trung Quốc
tràn ngập khắp nơi, thấy người Trung Quốc
ngang nhiên đi lại, vênh vênh váo váo
như ở chỗ không cần biết ai là
chủ, tự nhiên tôi thấy nhớ cụ Nguyễn
Đình Chiểu, nhớ các nghĩa sỹ Cần Giuộc
thuở nào. Ngày xưa các cụ: "bữa thấy
bòng bong che trắng lốp, muốn tới ăn
gan, ngày xem ống khói chạy đen xì
muốn ra cắn cổ", nay tôi thấy mầu
cờ, mầu áo Trung Quốc đỏ cạch, thấy
ngon đuốc thế vận hội, ngọn đuốc tượng
trưng cho hòa bình lại về tay bọn
bành trướng, bọn bá quyền đang lăm le,
rình rập hòng thôn tính từng tấc đất,
từng tấc biển, từng tấc hải đảo của
Tổ quốc tôi, về tay bọn khủng bố
đàn áp đang ngày lại vấy thêm máu,
thêm nước mắt của những người dân Tây
Tạng yêu hòa bình, yêu tự do, công
lý.... thì tôi cũng muốn xông tới cầm
cái vỏ chai bia mà đập vào mặt
chúng nó. Nếu có mặt ở Sài Gòn
trong những ngày này tháng này năm này
tôi chắc rằng cụ Nguyễn Đình Chiểu cũng
như các nghĩa sỹ Cần Giuộc cũng sẽ
đứng bên cạnh anh em tôi bạn bè
tôi trong những cuộc xuống đường chống bọn
bành trướng, chắc các cụ cũng sát cánh
bên anh em chúng tôi không để bọn
chúng muốn làm gì thì làm, bắt bọn
chúng phải cút xéo như đã rất nhiều
lần bọn chúng đã phải cút xéo rồi.
./.
Last modified on 12/11/207 - 11:00 AM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME