Hồ Quỳnh Như VỌNG TÂM |
||
|
Xích lại thêm một ngày
em thấy nỗi nhớ mình
căng tròn trên đầu những
ngón tay của mùa lễ tìnhnhân năm trước. Những bông
tuyết trắng nở đầy sân
mang hồn gió cài lên
tóc lấp loáng cảm xúcchúng ta đan vào nhau
bằng những hơi ấm đậm
tình dâng hiến. Cơn mưa
phùn rửa sạch những ngàybuồn cộm cứng trong trí
nhớ, phía trăm năm dội
về trước mặt, mở nút
thời gian. Xích lại thêmmột ngày giấc mơ bỗng
nhầu nát, quá khứ tuột
dốc dài hơn, tương lai
càng ngắn lại, và emvẫn thai nghén những kỷ
niệm đã bốc mùi cũ
kỹ, tựa cửa ngóng sầu,
nhưng sầu vô tận!02142006