Ngồi bứt lông mũi.
- không hẳn không có
việc gì làm. càng
không hẳn buồn buồn
[gió chiều nào che
chiều nấy.] khi phải
nói giữa việc cắn
móng tay tới chuyện
bứt lông mũi thực
ra chỉ cách một
gang tay, tôi không
có ý phân trần
ở đây (bấy giờ
ông khánh trường ưa
kêu ca đời sống
sao quả nhiêu khê.)
- em thì em “don’t
care”. tôi nói kiểu
cho có nói: “thơ...
thiệt, đến thế là
cùng.” em bảo liền
“ối! chàng chả thực
tế chút nào… ông
phạm công thiện có
những câu đại loại
“tôi đau trong tiếng
gà xơ xác- một
sớm bông hồng nở
cửa đông.” đấy là
lúc ổng đương phân
thân - 1 vừa sống
ở paris, 1
vừa sống ở mỹ -
tho, nghe chửa! – nghe...
nghe chửa. ngồi tỳ tỳ
mới mấy tiếng mà
đã hơn nửa chai.
đúng phát ý thức
bùng vỡ (triết lý,
cuộc đời chả là
cái quái gì ở
đây.) tôi cứ như
bụng “phân thân ra
thế thì ổng có
bứt lông mũi không
ta?“