“thế rồi chúng ta sẽ gặp lại
và yêu nhau ở thành phố hồ -
chí minh.” tôi hắng giọng, nói: đó
là câu anh làm, để kết bài
thơ dài hơn hai trang, cô cho
anh xin ý kiến, cũng như góp
ý, bản tính từ tốn cố hữu,
tôi trao nàng trang viết đầy ắp
chữ; nở nụ cuời thực dịu hiền
nàng đón lấy, ra dáng vẻ trầm
ngâm, nàng đọc [đúng hơn, đề nghị]
“chúng ta gặp lại, ân ái trong
thành phố ấy... “ rồi, ngập ngừng - anh
thấy, được chăng? nhận lại trang viết
từ tay nàng, chậm rãi trải ra
bàn, tôi nhẩm đi / nhẩm lại câu
nàng vừa đọc, ngẫm tới / lui đoạn,
lên tiếng: thế này “rồi ta cũng
gặp lại, thành phố hồ chí minh
vừa lên đèn, anh dìu em đi,
đêm miền nhiệt đới nóng bỏng. “ngước
nhìn nàng, tôi hỏi, có phần quyết
liệt - cô thấy sao? tôi vừa dứt
lời nàng liền buộc miệng, cáu “o-
kay, okay chúng ta gặp nhau
ở thành phố hồ chí minh, rồi
sao!” truớc thái độ [tỏ vẻ] bức
xúc của nàng “thà ăn khoai lang
tây hấp còn hơn dùng prozac.”
như tựa một quyển sách tôi đã
đọc, tôi thấy, phải hết sức ôn
tồn, thậm chí, mềm mỏng nếu cần,
nói: “thành phố ấy, giờ đã chính
thức mang tên hồ chí minh, ta
không thể nói trống trơn thế, vấn
đề thơ mộng hay không, khoan hãy
bàn; tại sao khi chúng ta gặp
ở roma thì bảo roma/
ở paris thì bảo paris
còn ở hồ chí minh thì liền
kêu một cách trống trơn vậy (!) theo
anh, chả công bằng chút nào, thử
tưởng tượng, trên giấy trắng mực đen
bây giờ, ta viết xuống “này đây
thành phố sài - gòn thân thương… ”xin
lổi, bọn trẻ, cỡ phạm quỳnh anh
[bonjour / hello vietnam hoặc
gì gì đấy.] làm sao chúng biết,
thế nên, theo anh, câu trên [câu
anh làm để kết bài thơ dài
hơn hai trang] vẫn giữ nguyên trạng
ý ban đầu.” ngừng ở đây, tôi
quan sát, sự kiên nhẫn nơi nàng
quả có giới hạn, bởi, kìa! nàng
quắc mắt nhìn tôi, quát: “okay,
okay thành phố hồ chí minh,
so what.”