... tống một cái [thực mạnh.] ngay hạ
bộ, không nhanh, coi như nát đời
trai; tôi hỏi - làm gì mà hung
bạo (!) nàng ngồi, thu lại một góc
giường, hai tay bó gối, cóc thèm
nhìn ai [chắc chắn.] khuôn mặt đầy
tang thương, có cố hết sức [chỉ
để hỏi ra nhẽ, lúc này.] cũng
không xong, vừa xoay đi, tôi nghe
đánh “phịch” lên người, hú hồn, may
cái gối, cái đồng hồ kề bên
có nước rồi đời; bước nhanh ra,
cánh cửa vừa sập lại tôi nghe
một tiếng t[h]ét “áccccc.“ âm của chữ,
xoáy thẳng vô tâm khảm; trời đất
hãy còn thực tờ mờ “tắm cái
đã, quái, mọi khi.. đâu đến nổi
hung dữ vậy.” đẩy, cửa chưa kịp
khép thì cửa liền bật trở ngược,
kịp nhanh tay đỡ, hú vía, nát
mặt như chơi, ôi! như gió, như
lốc, nàng rớt xuống bồn cầu, mặt
hết sức sầu thảm, vừa khóc vừa
[đái.] sướt mướt; tôi điềm nhiên cho
tay vặn nuớc, dịu giọng - có tắm
chung, bảo với (!) ôi cha, giữa nàng
và tôi hiện thời, kề nhau mà
như cách một khoảng trống, vắng dài
hàng vạn dặm, tôi nhủ bụng “thực,
có nói cũng khôn cùng*.” đứng trong
bồn tắm, vừa kéo tấm màn, tôi
nghe đánh “rầm” nguyên hàng móc của
tấm màn bắn, văng tung toé, cây
đòn ngang, may, đập vô vách, khóa
vội vòi nước, loay hoay [chổng mông.]
tôi nhặt từng cái móc nhìn nàng
phân trần “can cớ nào khiến em
hung vậy, hỡi trời!” dường, tôi tạt
dầu lên lửa hay sao mà nàng
quắc mắt, mắng té tát vô mặt
tôi “đồ bạc tình.. đồ lang chạ..
đồ.. đồ đàn ông... hễ thấy lồn
hai mắt díu lại..” đoạn vật vã,
tuởng chết lên, chết xuống đuợc “ôi..
sao mà ham nó quá vậy? bộ...
bộ nó có cái lồn bịt vàng
hay sao chớ?**” tôi chỉ còn nuớc
ôm chầm nàng, há mồm khoá miệng
nàng, rồi, phải mất một khoảng thời
khắc [nhất định.] nàng mới chịu đứng
yên để tôi đụ, cho tới khi
khụy xuống, mệt lả.
*thơ Nhã Ca.
**Lá thư miền tây, Bùi Bảo Trúc.
Last modified on 04/17/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC