Việt Hà

THỜI MẠT PHÁP

 

 

 

 


Thời của những nhà sư  thích choàng lên
mình những bộ com-plê đắt tiền và
thích "cưỡi" những "con" xe BMW
hoặc Mercedec thượng hạng, mắt đeo
kính đen và ngồi "tọa thiền"  trước tay
lái rồi thả hồn trên những đường cao 
tốc... Trong trạng thái "thiền định" các ngài
có khả năng phân thân để vừa điều
khiển vừa thuyết pháp với các đệ tử
hoặc đồng đạo của mình qua hệ thống…
mobil. Thời Mạt Pháp – thời của những
nhà sư thích lập Phật giới cho riêng
mình bằng cách thế đồ chay bằng đồ
mặn, thích nói chuyện bùa phép, chuyện quá
khứ vị lai hơn chuyện Trì Danh Niệm
Phật hay Quang Đại Phật Pháp. Thời Mạt
Pháp – thời của những nhà sư  thích sấn
sổ nhảy lên tham kiến trong những diễn
đàn chính trị rồi ôm micro hò
hét Tăng Ni, đồng đạo và phật tử:
hãy đồng tâm nhất trí sát cánh cùng
tôi để tiêu diệt tội đồ cộng sản.
Thời  Mạt Pháp – thời của những nhà sư 
khoác áo vàng thâm ngồi chễm chệ trên
hàng danh dự rồi ngất ngây thưởng thức
những bản tình ca, ca ngợi công ơn
đảng, Bác, dĩ nhiên không quên hồ hởi
vỗ tay cổ vũ để chúng tỏ cho
cánh "ngoài đời" biết được khả năng thụ
cảm âm nhạc của mình. Thời Mạt pháp –
thời của những chùa chiền được kiến tạo
theo kiểu ăng-lê (không giống ai), nơi
để những cô "đầm" Việtnam má phấn,
môi son đỏ chót, chân guốc cao gót
lênh khênh rồi súng sính trong những bộ
váy đầm hoặc minirock rực lửa,
rồi ngực mông thỗn thệ... rầm rập kéo
vào đại sảnh để “dâng hương”, cẩn thận
thả tiền cúng dường, giật tay chồng con,
trợn mắt, gằn giọng buộc chồng con phải
theo mình xì xụp khấn vái vào... mông
kẻ trước để cầu tài cầu lộc. Thời
Mạt Pháp – thời của những chùa chiền được
biến thành sân khấu, Liveshow, biểu
diễn Thời trang, thi Hoa hậu... tụ điểm
Văn hóa Nghệ thuật quần chúng – nơi bên
trong sư tăng tụng kinh gõ mõ, bên
ngoài các "đệ tử"  chưa nhập thất của...
Phật nhớn nhác, nhún nhảy theo những bản
nhạc tân thời hoặc gà gật bên những
chiếu bia, những bàn nhậu dã chiến cùng
la liệt những món "chay mặn" thuần túy
dân tộc. Thời Mạt Pháp – thời những lãnh
tụ chính trị được nâng lên hàng thánh,
được tạc tượng rồi đặt ngồi chễm chệ
trước mặt các bậc Đại Bồ Tát. Thời
Mạt Pháp – thời con cháu các thánh "đểu"
chỉ vì chịu ơn tiền-danh-lợi mà
buộc phải cưỡi xe hơi có điều hòa
nóng lạnh tới "viếng" chùa rồi đeo những
mặt nạ "hảo tâm nhân" để xin xỏ,
khấn vái xì xụp cầu mong các chư
"thánh" độ cho nhiều chức tước bổng lộc,
giàu sang phú quí, buôn một, bán mười,
hoặc cầu cho con ý, thằng nọ không
muôn kiếp bần hàn thì chết đường chết
chợ, kẹp tàu kẹp xe, khuynh gia, bại
sản... Thời Mạt Pháp – thời đệ tử nhập
thất khuyến cáo đệ tử tại gia "bền
bỉ" cúng dường và Trì Danh Niệm Phật
ắt có ngày tới miền Tây Thiên Cực
Lạc (?) Thời Mạt Pháp – thời của hỉ ít
nộ nhiều, ái-ố gia tăng, tham-sân-
si cũng triền miên không dứt. Những kẻ
thất tình lục dục, hoang dâm, trộm cắp,
đĩ điếm... hết thời, trong cơn phẫn trí,
hoảng loạn bèn dò dẫm tới chùa một
mực xin được xuống tóc để "qui y
cửa Phật". Thời Mạt Pháp – thời của những
sư tăng đường đời chưa dứt, đường tu
đã đoạn, thời của con người – loại động
vật cao cao cấp nhất đang có nguy
cơ bị đẩy xuống hàng súc sanh. Chuyện
thời Mạt Pháp cách đây 2500
năm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã
từng khuyến cáo đâu thể cho là ngẫu
nhiên? A Di Đà Phật!
 
21.09.06