Giọng đọc Nguyên Ngọc
Đêm chia tay em nâng niu trao cho
anh một chiếc lá vàng như trao gửi
cả muôn vàn nỗi nhớ thương. Bao năm
xa nhau, chúng mình hai đứa giờ tóc
đã điểm sương, nhưng mỗi lần Thu đến
anh vẫn thấy vấn vương trong lòng. Hỡi
người xưa em có nhớ không, giữa trời
Thu mình nát tan lòng tiễn đưa? Hôm
ấy ta ngồi lặng lẽ nhìn nhau cả
mấy canh giờ, đôi mắt nhung của em
đẫm lệ, môi thẫn thờ nụ hôn. Trời
mù sương, một mảnh trăng buồn, lá Thu
rơi xao xác, lác đác mưa phùn, lạnh
tanh. Em thổn thức, tay run run trao
chiếc lá cho anh như trao tất cả
tấm trân thành, nhớ thương. Bao năm qua
chiếc lá vẫn cùng anh bôn ba, sóng
gió khắp mọi nẻo đường và mỗi lần
nhìn Thu vàng lá rụng anh cứ ngỡ
người xưa vẫn bước chung đường cùng anh...
26.10.05