ừ thôi mình chia tay em nhé để
từ nay ta mỗi đứa một con đường
định mệnh an bài anh một mình lưu
lạc giữa bốn trùng dương em ở lại
quê hương cũng một mình trống vắng… nhớ
buổi chia tay mình bốn mắt nhìn nhau
im lặng… anh muốn nói một lời thương
mà sao nói chẳng nên lời em ngước
nhìn anh mắt ngấn lệ đầy vơi hương
sữa mênh mang thương em vương đầy mái
tóc anh ghì chặt em trong tay: Thôi!
em nín đi mình chỉ vài năm cách
mặt hãy gắng đợi anh ngày ấy anh
sẽ quay về… và anh đi mang theo em
mùa thu buồn man mác tái tê… cũng
chẳng thể ngờ tạo hóa trớ trêu cứ
đẩy anh ngày một xa em rồi xa
mãi… hôm nay nhìn lá thu rơi kỷ
niệm cũ trong anh bỗng sáng bừng trở
lại anh nghe thoảng làn hương vương mái
tóc em mùi hoa sữa vẫn ngọt ngào…
lập Thu 2006