HÁT NÓI – ANH  EM
CÒN LẠI – BÊN LỀ – KHI THÀNH PHỐ LÊN ĐÈN

THỜI GIAN ĐÃ CƯỚP ĐI CỦA TÔI

Trầm Phục Khắc

 

 
 

 

        

mm

 

ANH  EM

Những bài thơ như những con chó
trong đoàn quân khuyển bị bỏ rơi
lại sau cuộc chiến. Có còn con
nào lẩn quất đâu đây trong cánh

đồng vô tận hay là chúng đã
nhập vào trong những bài thơ nằm
kề bên nắm xương của biết bao
người lính.Có còn con nào quay

trở về sống cuộc đời lặng lẽ
nơi xó vườn của đám dân đen
mỗi đêm hú lên bài thơ nhắc
nhở một thời nhắc nhở cuộc đời

về những con chó trong đoàn quân
khuyển bị bỏ rơi lại sau cuộc
chiến những con chó hoang như những
bài thơ trên cánh đồng vô tận.

Có còn viên đạn nào không dù
chỉ là một viên thôi cho những
con chó hoang cho những bài thơ
can đảm ấy được sống thêm một

lần bên những người anh em trong
đoàn quân mà mỗi một chiến binh
đã bắn xong viên đạn cuối cùng

 

 

mm


HÁT NÓI

Phần mềm mại ẩn dưới phong thư của
một người đàn bà gởi cho một người
đàn ông, báo tin bà đã đến được
bến tự do. Người đưa thư dán chồng

lên phong thư một địa chỉ mới, cố
bắt cho kịp người đàn ông vừa dọn
khỏi chung cư. Nhưng người đàn ông dù
có đủ thì giờ cũng không thể nhớ

ra được những gì mình đã nói với
người đàn bà nơi bến xe của mười
lăm năm trước. Nhưng người đàn bà vẫn
gởi đi những lá thư như những lá

thư của mọi người đàn bà được gởi
đi từ khắp mọi nơi trong suốt bao
đời nay. Kể từ khi người đàn bà
đầu tiên biết viết. Kể từ khi người

đàn bà đầu tiên dám viết. Chỉ có
người đàn ông mới biết được mình muốn
làm những gì mình muốn làm và những
gì mình không muốn làm. Cũng như chỉ

có người đàn ông mới biết được mình
muốn nói những gì mình muốn nói và
những gì mình không muốn nói. Khi người
đàn ông tiếp tục không nói những gì

mình muốn nói và làm những gì mình
không muốn làm, thì người đàn bà vẫn
tiếp tục gởi đi những lá thư (cho
một người đàn ông khác) để báo tin

về một câu chuyện (khác) liên quan đến
những gì đã được nói ra ở một
nơi chốn (khác). Thì người đưa thư vẫn
tiếp tục dán chồng những địa chỉ mới

lên phần mềm mại của một người đàn
bà gởi cho một người đàn ông.

 


RAPPING

The soft part beneath the envelope of
a letter sent to a man from a woman,
informing him that she has reached
free harbor. The mailman had   

stuck a new address on top of
the letter,  trying to catch up to
the man who had just moved out
of the apartment. But regardless of

whether the man had enough time
or not, he could not remember
what he had said to the woman
at the bus station of fifteen  

years back to the past. But the
woman still sends out letters like
so many other letters that have been
sent by so many other women in

so many life times. Since the time
the first woman learned to write. Since
the time the first woman dared to
write. Only the man knows what he  

does and what he does not want
to do. Just like only the man knows
what he does and what he does not  
want to say. When the man keeps not

saying what he wants to say and
doing things that he does not want
to do, then the woman keeps
sending letters (to another man)

to inform about (another) matter
related to things that were spoken
of at (another) place. Then the
mailman keeps sticking new

addresses on top of the soft part
that a woman sends to a man

                                           

                             
mm

 

CÒN LẠI

Chút gì chỉ đến một lần
một thoáng như bài thơ mất đi và
cái cách của những bài thơ
được in ra mất đi thì không giống
cái cách của những bài thơ
không được in ra mất đi và không
giống cái cách mất đi của
những bài thơ chỉ đến một lần bôi
bôi bỏ bỏ và mất đi…
mất đi… mất đi… như một chút gì

 

THE REMAIN

Like just once for an instant came
something the passing of a poem
and the way of those printed poems
passing is not the same as the
way of those non-printed poems
passing and not the same as the
passing way of those poems which
just came once … so much crossing …
so much tearing ... so much passing …
and like just something … something …

 

 

mm

 

KHI THÀNH PHỐ LÊN ĐÈN

Người đàn bà đã đến
để gặp lại người đàn
ông nàng đậu chiếc xe
ở ngoài kia trong cơn
mưa bay… người đàn bà
đã đến… tại sao người
đàn bà lại đến nàng
đậu chiếc xe ở ngoài
kia trong cơn mưa bay
người đàn bà lẽ ra
lẽ ra không cần đến
hay người đàn bà lẽ
ra lẽ ra nên đến
nàng đậu chiếc xe ở
ngoài kia trong cơn mưa
bay… cơn mưa bay bay
người đàn bà đã đến

 

mm

Tranh Pascal Campion

 

THỜI GIAN ĐÃ CƯỚP ĐI CỦA TÔI

Người đàn bà đẹp người đàn
bà đẹp ngồi nơi chiếc ghế người đàn
bà đẹp người đàn bà đẹp
ngồi trong không gian trong không gian thơm
thơm mùi im lặng… lặng im
mùi thơm… người đàn bà ngồi im lặng

 

 

mm


BÊN LỀ

Câu chuyện được kể lại qua hình ảnh
và lời nói của người nữ phóng viên
trên màn ảnh truyền hình thì cũng giống
y như câu chuyện của ông tuy rằng

câu chuyện của ông chỉ được kể lại
qua ngôn ngữ không lời của cô gái
câm sống trong ngôi nhà hoang thế nhưng
cả hai câu chuyện ấy đâu có khác

gì câu chuyện của chính tôi dù chỉ
được kể lại qua hương thơm của những
bông hoa đêm khi mà hương thơm của
những bông hoa đêm vẫn quyện vào khuôn

mặt thơ ngây của cô gái câm chập
chờn theo hình ảnh và lời nói của
người nữ phóng viên trên màn ảnh truyền
hình thì cả ba câu chuyện vẫn được

tiếp tục kể đi rồi kể lại trong
khi chờ đợi một câu chuyện thứ tư
và vẫn không được gì khác hơn là
được kể. Kể đi rồi kể lại

 

 

Last modified on 09/20/2009 6:00 PM © 2004 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC