THƠ 8.3

Thiền Đăng

           

 
 

 

         


       riêng tặng Ty


có phải sự cộng lại đôi
khi là sự giảm trừ khi
nỗi đau tôi và nỗi thống
khổ em là một. Cuộc đời

chúng ta là một. Ước vọng
chúng ta là một. Con đường
chúng ta đi là một. Cả
đến bóng và hình chúng ta

cũng là một. Bàn tay em
xanh như gương mặt tôi khi
em thắp ngọn nến đêm nay
như một sự tái diễn, một

tình yêu tái diễn, những nụ
cười tái diễn, vài nụ hôn
tái diễn, giọt nước mắt tái
diễn. Không gì mới đâu em,

chẳng có gì là cũ. Chúng
ta cứ ngồi đây hai như
một. Hạnh phúc bỏ rơi ta
nhưng nỗi đau thì ở lại.

Nó nuôi sống ta trong tiết
điệu thời gian từng cử động
âm thầm.

 

 

 

Last modified on 06/17/2007 4:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME