LƯỠI DAO, VẾT CỨA, KỶ NIỆM

Thiền Đăng

 

 
 


 

 

Tôi chạm vào kỷ niệm như
lưỡi dao sắc chạm vào tay
tôi chảy máu. Và kỷ niệm
chỉ còn là kỷ niệm như
vết cứa chỉ còn là vết
cứa. Nhưng điều làm tôi đau
là kỷ niệm không chỉ là
kỷ niệm và vết cứa không

chỉ là vết cứa. Nó còn
là một điều có thực trong
quãng đời tôi sống, là tiếng
nói trong hiện tại vọng về
từ quá khứ, nó trở nên
một quá khứ sống động như
nó từng là hiện tại của
ngày hôm qua, ngày hôm qua

nữa, hay nó từng là hiện
tại của ngày hôm kia, ngày
hôm kia nữa. Như vết cứa
là vết cứa của hôm nay
như vết cứa là vết cứa
của hôm qua, ngày mai, ngày
mốt. Nào có sá gì một
vết cứa, vết cứa chỉ là

dấu vết bàn tay chạm vào
lưỡi dao chảy máu như dấu
vết kỉ niệm một ngày như
mọi ngày, trong gian bếp cũ,
trong ngôi nhà cũ… một ngày
như bất kỳ ngày nào quá
khứ hiện tại tương lai quãng
đời sẽ sống…
                    
TĐ 27.04.07-10.05.07

 

 

 

Last modified on 05/15/2007 12:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME