THÀ LÀ QUÊN…

TC Nguyên

 

 
 

 

 

Mù lòa cho môt một cuộc tình
đơn bạc như dòng sông nước cuốn
trôi xa về biển khơi sóng đưa
dạt dào làm cho lòng buồn đơn

côi trong căn phòng nầy… mình anh
lẻ loi… Ngày bên nhau như đóa
hoa phù dung sớm nở tối tàn
cho một lần hò hẹn rồi ta

đi qua đời nhau chỉ còn là
hoài niệm nhập nhòa trong ký ức…
xa xăm mù khơi! Cho nên bây
giờ như người xa lạ thẩn thờ

ai đợi ai mong?! Mốc thời gian
sao mà nghiệt ngã… bay về một
miền ngây thơ lững lờ… Chữ tình:
Cõi mộng ấu thơ chờ đợi ruổi

dong ngựa hồng buông cương yên vắng
bóng người trong khoảng trời đất bao
la. Vết thương lòng vừa ngủ say
dưới mái hiên nhà thì lửa bập

bùng đêm nay bỗng dưng mờ ẩn
bóng… hiện em về? Ký ức nào
làm nên tội khi đi tìm lại
nhớ thương cho mình thêm bỡ ngỡ…

Thì thà quên nhau. Vết khứa hằn
sâu sẽ  yên bề, có thể không!?...

 

 

 

Last modified on 06/10/2007 7:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME