Chiều buông như một dòng sông trôi
mang hư ảnh con chim về xa
Xôi, chao đậu cánh cân bằng hối
hả giọt nước đọng bên vành lá
non lỡ tơi mất rồi! ... Từ đó
em buồn, nên cao xanh mưa rơi
khẽ gọi tên người không bao giờ
vơi mối tình Nương-Chi u hoài
… gặp nhau để phai tàn đáy cốc
hạt ngọc hòa nước mắt vừa tan
bụi mờ quan san! ... Không gian cong
cong hai đầu chụm vào chốn cùng
không tiếng ai văng vằng gọi đều
rơi bên kia bờ còn chi trông?! ...
Trơ vơ hoảng hốt em bảo mình
buốt đêm đông phong cửa lòng sầu! ...