Cảm xúc từ một câu chuyện thật đẹp
1.
tôi, một người bệnh may mắn nằm
bên cửa sổ, mỗi ngày kể về
khoảnh khắc đẹp cho người bệnh nơi
giường bên cạnh - về bầu trời xanh
ngập gió nắng bên ngoài cửa sổ
căn phòng bệnh chán ngắt đầy những
lọ thuốc và máy đo tim mạch.
Tôi kể về một con đường cỏ
xanh ôm quanh bờ hồ im lặng,
hoa tulip vàng óng, hoa đổng
thảo tím thẩm, hoa poppy mỏng
mảnh, đàn thiên nga vẫy cánh bên
đàn vịt trôi thong dong, hàng dương
liễu nghiêng che bóng đôi tình nhân.
Tôi kể bên kia đường là thành phố
tất bật, một thế giới sinh động.
Tôi kể về khuôn viên đại học,
pho tượng đồng đen bóng, những cửa
hiệu sang trọng, xe vận tải chở
đầy bưu phẩm, trạm xe buýt mùa
đông, và phòng triễn lãm nghệ thuật.
Tôi kể về cuộc diễn hành với
muôn triệu đóa hồng, những dàn nhạc
hùng mạnh, những gã con trai trong
đồng phục, những cô gái tươi tắn
trong lễ phục. Tôi kể về chiếc
yên ngựa nhiều màu sắc, vó ngựa
yểu điệu vòng quanh phố đông khi
ông thị trưởng thanh nhã ngỏ lời
chào mừng, và sự hiện diện của
những diễn viên bậc nhất. Tôi kể
nhiều khuôn mặt hưng phấn, những cỗ
xe hoa xinh xắn cho đến một
ngày tôi không còn ngồi được bên
cửa sổ kể về những điều tôi
ước mơ nhưng chưa hề nhìn thấỵ
2.
Tôi, một gã bệnh nằm tuyệt vọng
nơi góc phòng tối, đôi mắt sáng
nhưng không nhìn thấy ánh nắng bên
ngoài bầu trời xanh trong. Tôi thầm
chiêm ngưỡng cuộc sống qua đôi mắt
người bạn cùng phòng tốt bụng. Mỗi
ngày trôi qua là những chiều thơ
mộng. Tôi bắt đầu hi vọng ngày
bình phục, sẽ ngắm nhìn bờ hồ
im lặng nơi có tiếng thiên nga
vỗ cánh. Khi người bạn cùng phòng
vắng bóng là lúc tôi được ngồi
bên cửa sổ. Nhưng đối diện
tôi là một bức tường trống vắng.
Bao nhiêu ngày hạnh phúc của tôi
bắt nguồn từ đôi mắt của người
chưa một lần nhìn thấy ánh sáng.
Last modified on 04/25/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC