Nguyễn Văn Vũ

ƯỚC MƠ CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG
CẢM NHẬN – NHỮNG TÍCH TẮC
THƠ GÌ THƠ TÔI – NGƯỜI HIẾN XÁC – TẾT RỒI ĐÓ EM – ĐÀN BÒ
NGƯỜI ĐI DÉP – THẬT MÀ – NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ
VÀ CÁI  LÒ GẠCH

 

 
 

 

 

 

Image result for ƯỚC MƠ

 

ƯỚC MƠ
CỦA HAI NGƯỜI ĐÀN ÔNG


cha từng sống trong chiến tranh từng
mơ ước hòa bình và con đang
sống trong hòa bình đang mơ ước
tự do hai cha con nắm tay

nhau bước đi bước đi dưới hàng
phượng già hướng về phía chiếc cầu
đóng dấu lịch sử xây xong là
cuộc chiến vừa tàn họ bước đi

bước đi cùng những câu chuyện kể
về những dấu xích xe tăng bấm
vào gót chân lịch sử dính trên
mặt đường kể về dòng sông chuyển

sang màu bùn của những ngày no
nê hòa bình họ không nói về
nỗi lo âu họ không nói về
nỗi buồn phiền đang lẩn khuất sau

vầng trán cho đến khi bức tường
vôi trắng bệnh viện đập vào mắt
kéo họ ra khỏi câu chuyện không
có nỗi lo âu không có nỗi

buồn phiền lẩn khuất họ buông tay
nhau làm dấu thánh ước mơ ước
mơ được thấy người đàn bà của
họ sau bức tường vôi trắng kia

sẽ mỉm cười mỉm cười khi họ
bước vào trong bộ đồ blue trắng
thụng thịnh rồi ước mơ ước mơ
sẽ cùng họ trở về sống thêm

vài năm nữa bên nhau trong ngôi
nhà có vách tường xây bằng kỷ
niệm ấm áp đâu ước mơ gì
hòa bình ước mơ gì tự do...

 

 

Image result for gét gơ

GHÉT GƠ*

được ghét gơ sẽ rất
thú vị bị ghét gơ
cũng rất thú vị như
cái bóng treo lơ lững

những tiếng ì xèo reo
réo chung quanh nghe có
khi như tiếng nhạc nỉ
non có khi như tiếng

ve ong óng chứ không
êm êm như nhạc thính
phòng hay nhè nhẹ như
tiếng ru à ơi nên

chi hết được ghét gơ
thì sẽ nhớ tiếng ve
ong óng tiếng nhạc nỉ
non nhớ nhớ như nhớ

vị ớt cay cay trong
món cơm hến xứ quê
chảy nước mắt nhưng
rất thú vị nên thật

lòng mong ai nấy đều
được ghét gơ một lần
điên điên như vậy cho
biết ghét gơ là gì.



*"Ghét gơ" là từ láy của "Ghét", làm nhẹ đi cái nghĩa ban đầu của "Ghét", thường được nghe khi nói chuyện thông thường. Ví dụ như nói "... Thôi bỏ qua đi. Ghét gơ làm chi cho nặng lòng em ơi!... "

 

Image result for CẢM NHẬN

CẢM NHẬN

sương mai trốn mặt trời sau
những tán lá ngái ngủ rồi sà xuống
cùng mặt trời đặt môi lên
những ngạc nhiên nở tung tóe ước mơ

ước mơ có em lúc này
để nhắc lại tên những bông hoa hồng
phảng phất âm hưởng của tình
yêu của máu của hạnh phúc mà tôi

đã vô tình quên đi hoặc
lẫn lộn tên này qua tên khác (giữa
cả chục tên gọi bằng tiếng
nước ngoài) thật ngạc nhiên như chuyện ngày

xửa ngày xưa những bông hoa
hồng của thần tình yêu từ những mơi
nào xa xôi về chen chúc
bên góc vườn thơm như vạt nắng cốm

nở tung tóe hạt sương trong
ngần có em ước mơ sà xuống cùng
mặt trời lắng nghe hạnh phúc
đang nở ra từ những bông hoa hồng

để biết ơn em biết ơn
mẹ của niềm hạnh phúc đang nở ra
những mùa màng mưa nắng phải
thì xanh mầm mống từng ngày ngạc nhiên

Đầu thu 2016​

 

mm

Egg Shells and Ribbon
Oil on Canvas
14" x 11"

Jeremiah J White

NHỮNG TÍCH TẮC

đó là lúc hơi men
tràn ứ vào cơn ác
mộng dìm chết niềm vui
trong tích tắc và chỉ

trong tích tắc cơn ác
mộng va đập vào trái
tim xô em tựa vào
tôi mà bước cho đến

khi không thể bước thêm
được bước nào nữa mà
bước vào cú va đập
hiện hình trong tấm phim

câm nín phơi ra cái
đầu xương nứt đôi như
hai nửa xa nhau lâu
ngày gặp lại nhau như

tôi áp vào em dắt
em đi cõng em đi
đến ngày sau tuần sau
hay lâu hơn nữa để

hai nửa xa nhau lâu
ngày gặp lại nhau áp  
vào nhau và nhận ra  
rằng bên cạnh nỗi đau

muốn chết bao giờ cũng
có một tích tắc hồn nhiên
làm nên điều kỳ diệu
một tích tắc hồn nhiên

làm cho ai muốn chết
cũng không muốn chết nữa …
               
                      Tháng 4.2016

 

mm

 

THƠ GÌ THƠ TÔI

thơ gì thơ gì tôi thộn mặt
như con đười ươi thiếu bạn trong
vườn bách thú cái cằm chảy dài
cái mũi chảy dài và cái tai

thì như tai sim tai mua chảy
dài cũng vô ích cũng là tướng
ngắn ngày thôi thơ gì thơ gì
tôi chuyện lòng sướt mướt câu vần

yêu thương mọc rễ bên bến đình
cây cổ thụ trăng lên lúa vàng
rợn cả tóc thề tóc bối thơm
cả mối tình ngắn ngủi thơ gì

thơ gì tôi giấu kỹ chữ nghĩa
trong lá bùa bí hiểm lồng ngực
riêng cất giấu trái tim riêng đừng
hòng gõ cửa gọi tôi thơ gì

thơ gì tôi lắt leo ánh sáng
dọi vào đâu cũng không tới không
ra khỏi cổng thiền lá bồ đề
rơi sạch trụi còn lại chiếc cành

non tội nghiệp chơ vơ cuối mùa
chay thơ gì thơ gì tôi mở
cánh cửa ra và gặp ngày đang
lên em vừa tới xin cho tôi

được nói lời yêu thương lời uất
nghẹn lời ước mơ bằng giọng nói
dưới làng dưới quê về cuộc đời
có em đang yêu đang khát khao

về trái đất đang quay đang tan
chảy đang rạn nứt đang ca hát
đang khóc đang lăn lóc vào vòng
hổn mang thơ gì thơ gì tôi

có cái gì mới đây thơ gì
thơ gì tôi

 

mm

 

NGƯỜI HIẾN XÁC

                 ( Kính tặng nhà thơ Nhất Lâm )

dưới bóng cây long não trăm tuổi
anh cao hơn cây long não trăm
tuổi cao hơn mái nhà thư viện
ba tầng kề bên người hiến xác

sinh ngày 32 tháng 13 năm Sửu
cao hơn những gì hiện hữu nơi
này nơi cuốn tự truyện sống để
chết của anh khơi lên những rung

cảm tột độ vào ly cà phê
buổi sáng muốn pha thêm nước mắt
anh đây mái tóc như suối tuyết
đổ xuống bờ vai người hiến xác
 
sinh ngày 32 tháng 13 năm Sửu
anh đây người hiến xác cho đời
lạ lùng như ngày tháng sinh ra
chiều cuối năm anh đứng trước những

bộ xương mờ hương khói khấn nguyện
hiến cho đời tấm hình hài nguyên
vẹn bằng cái chết hóa thơ trong
những hộp sọ và những linh hồn

thơ lung linh trong những hộp sọ
đầy thơ …

                               Huế, ngày 29.01.2016

 

mm

 

TẾT RỒI ĐÓ EM

buông tay ra cho bóng vía
bay khỏi đêm ba mươi xóa đường chân
trời đi cho mặt trời đừng
ngại ngùng đạp đất sáng mồng một và

mở toang cánh cửa ra cho
em không ngại ngùng bước vào năm mới
không nhớ lại những tháng ngày
đen đủi sẽ không nơi nào làm em
 
rơi nước mắt không nơi nào
làm em tủi hờn hãy bay lên sợi
dây neo đã buông chân trời
đã xóa và cánh cửa tự kỷ đã

mở toang hãy bay lên nhớ
làm gì những dấu chân lấm bùn sau
cơn lũ quét những viên đá
cuội đã lăn mất tăm hãy bay lên

bay lên đi đừng quay lại
và đừng khóc hãy bay lên bay lên
đi đừng quay lại và đừng
khóc tết rồi đó em năm mới thì

phải hơn năm cũ em à …
                     
                     Mồng Một tết Bính Thân

 

mm

 

ĐÀN BÒ

đàn bò lô nhô như sóng mà
sóng thì có lúc lặng lúc xô
còn đàn bò thì cứ lô nhô
tràn đường không ô tô nào qua

được còi hơi nổi điên ré liên
miên xe máy phát khùng tuôn lùng
nhùng rú ga vọt qua hố ga
rất gần khu đại học thành phố
 
mà như về đồng quê của năm
tháng nào xa lắm hết hồn vì
bị dồn đằng sau chúi đầu đằng
trước rồi cũng may đã đến lúc

đàn bò quặt quày quặt quày rẽ
vào đường xóm về chuồng đám ô
tô xe máy xe đạp có chỗ
chen nhau vượt lên vượt lên rồi

tranh nhau đằn qua những bãi phân
bò ướt nhẻm mà chạy như bị
ma đuổi như sợ hồn vía nhập
vào bãi tha ma cạnh bên đường…

                Hương Thủy, 20.01.2016

    

                                                                                
mm

NGƯỜI ĐI DÉP
BẰNG BÀN TAY TRÁI

lếch thếch trên những con đường
đầy xe đầy người đầy bụi  
người bán vé số thoát ra
từ cuộc chiến cuối thế kỷ
 
hai mươi đi dép bằng bàn
tay trái lắc qua lắc về
như con lắc mất trọng tâm
chân cẳng để lại đâu rồi
 
giữa rừng sâu giữa khe suối
ai nào biết được sáng ra
lết đi lết đi chiều tối
lết về lết về người bán
 
vé số đi dép bằng bàn
tay trái loay xoay như trái
bóng xì hơi lăn vào ngõ
cụt nương tựa vào bóng đêm
 
nghe bầy muỗi hát ca rồi
lăn đi lăn đi vào ngày
qua ngày đêm qua đêm lăn
đi lăn đi vào những tháng
 
những năm tăm tối trên chiếc
dép mang bằng bàn tay trái
và bàn tay còn lại thì
cong queo cong queo những tờ

vé số ế ẩm ngày mưa …

 


mm

 

THẬT MÀ

Đọc xong bản tin tân hình
Thức rôi tôi cảm thấy như
Cái gì rất mới chạy vào
Con mắt chạy vào trong đầu

Bỗng nhiên muốn nói ra một
Điều gì dễ dàng như thở
Như hát một bài thơ tình
Nho nhỏ hay hát một bài

Dân ca nhẹ nhàng mà mẹ
Tôi đã hát ru tôi ngủ
Khi tôi nằm khóc trong chiếc
Nôi mây chỉ to bằng một

Cái sàng sàng lúa của bà
Tôi để quên lâu ngày sau
Tấm phên mục sau chuồng heo
Và tôi đang viết thật dễ

Dàng như thổi con tu huýt
Thổi cái bóng bay ngày thơ
Hay như đang thở hay như
Đang uống một ngụm nước dừa…

15 pm  13.10.2015

 

 

mm

 

NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ
VÀ CÁI  LÒ GẠCH

những người phụ nữ no bùn
đến từ đồng lúa còn trơ gốc rạ
còng lưng kéo những chiếc xe
cọc cà cọc cạch như trâu cày và

những người phụ nữ no lửa
bấm ngón chân trên tháp gạch chông chênh
cong lưng tựa vào cửa lò
than ngàn độ C rừng rực lửa và

những người phụ nữ no nắng
mặt đỏ như vỏ cua chuyền nhau viên
gạch đỏ như vỏ cua lên
chiếc xe cà tàng cà tàng chạy và

những người phụ nữ no hơi
đứng hỏng chân như không trọng lực vì
cả ngày no bùn no lửa
no nắng hết mẹ ca lo ri rồi …

 

 

Last modified on 12/08/2015 6:00 PM © 2004 2015 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC