
Jun Chen, 2008, oil on canvas, 101 x 101 cm
Kìa nước, ấy những dòng nước chảy
máu, khuấy đục bầu trời trong. Kìa
nước, tràn lan đất trời xanh xao,
tràn trong linh hồn xám. Kìa nước,
những thác nước hỗn loạn bò tràn
mặt đất, bãi bờ ... Nước gọi nước,
lạnh lùng, dòng nước thâm hiểm, xô
dạt ngập trùm thành phố đau thương,
loang thẫm dòng người xơ xác. Kìa thành
phố trắng chết … và những con đường
phải ngủ, yếu run trong căn bệnh
của đất trời. Ngày chưa ngày, sao
không tuôn ánh sáng, nắng rảo trong
lối đi xanh, nắng trong lá xum
xuê cành. Tôi đuối hồn trong nước …
và khóc trong không khí trơ … Nghĩ
đến cái chết đã chưa nghĩ đến tôi …