gửi Nguyễn Nam An
Chúng ta đã yêu biển,
biển mà chúng ta đã
yêu, biển của vòm trời
mùa hạmênh mông với
bầy chim say bay là
trên nền xanh không trung,
biển của đêm ẩm ướt,
rêu mướt cưu mang những
dòng nước muôn đời rắc
rối,bất ngờ, biển của
những ngày lên sóng dội,
gội rửa hết nắng trời,
trùng dương rối bời, không
ngơi nghỉ, cơn thủy lưu
ẩn tàng, hoang dã, đẹp
lạnh lùng, thách đố mang
hình ảnh uy quyền và
biển của ảo giác cho
chúng ta bắt gặp vẫn
có những lợn sóng bồng
bềnh trở mình trong trái
tim ngấm sâu vị mặn
để mãi say biển huyền
diệu, nguyên thủy, hỗn mang...