Tôi nhìn hắn quần áo thẳng nếp
và khệnh khạng – cái ghế tạo ra
thân phận – sao tôi căm ghét hắn
đến thế trâu buột ghét trâu ăn
thói đời là vậy! Tôi như con
vạc vừa bay vừa kêu thảng thốt
nhưng hắn bảo hãy im lặng và
chờ đợi – thời Gian sẽ phủ đầy
đám mốc meo hoặc mốc meo sẽ
phủ đầy lên thời gian – hắn ở
mạn bắc tôi ở mạn nam hắn
to con lớn xác bàn chân hắn
(tôi đo rất chính xác) dài
22,5 cm dài
hơn bàn chân tôi 5cm
Nên bám vào trái đất này hơn
5cm – sải bước dài
hơn 5cm hắn xoạc
cẳng lấn qua sân nhà tôi mà
tưởng là ao nhà, vì thế tự
ngàn đời hắn luôn khệnh khạng ngạo
mạn từ buổi thiếu niên đến lúc
về già – sao tôi căm ghét hắn
đến thế!