Nguyễn Thánh Ngã

TẨY TRẦN – BÀI THƠ VỀ BỒNG BỀNH – ĐẠI HẠN
CHIẾC BÁNH VẼ – TRÁI ĐẤT KHÓC THẦM – CHIẾC BẪY TRONG RỪNG – TỰ HỎI BẦU TRỜI HỒ THIÊN NGA – CON ỐC
TÔN NGỘ KHÔNG ĐẤT SÉT – TẶC LƯỠI NHUẬN GIÂY – BÀI THƠ RÁC – ĐÁM GIỖ MÈO – XUỐNG TÓC –O CHUỘT – ĐÁM CƯỚI BƯỚM – ĐÁM TANG KIẾN – ĐÀN VỊT TRỜI
TÔI BUỒN KHÔNG PHẢI VÌ TÔI BUỒN – TRONG ĐÔI MẮT DẾ
LÃO DU TĂNG – HỒN TA TRONG SUỐT – CHO

 

 
 

 

 

Image result for ÔNG HOÀNG LẬP THỂ

ÔNG HOÀNG LẬP THỂ

mùa thu bầu trời xám tro mặt
trời le lói hồng nhạt mặt đất
xanh u hiện ra ba chiều cảm
giác tôi nhớ tranh lập thể của

ông hoàng Picasso kẻ phá
cách ấn tượng, cảm xúc kỳ dị
ấn tượng vì dám bước ra khỏi
kỳ hồng mạnh mẽ bay vào cõi

mênh mông dù nơi ở chỉ là
xóm ở được Apollinaire
đồng cảm khôn cùng, chợt nhớ ông
hoàng thơ tình Xuân Diệu "khinh rẻ

khuôn mòn, bỏ lối quen",khiến ý
thơ tôi liều lĩnh bay ra ngoài
triều đại nghệ thuật của sự dối
trá bất lương mà tỏa nude ngòi

bút hiện lên chiếc vĩ cầm của
đời sống lập thể trữ tình dù
chỉ là kẻ lữ hành bay bổng
phá cách cũng nôn nao một khát

vọng mở đường tìm về chất gai
góc dị biệt vẫn dám làm một
viên gạch lót đường cho những bàn
chân dám đặt bàn chân thật của

mình lên con đường vô tận và
đi...

 

Image result for MÙA XUÂN QUA KÍNH HIỂN VI

 

MÙA XUÂN QUA KÍNH HIỂN VI

suy tưởng của tôi, những suy tưởng
không màu lúc tôi nhìn thấy chú
kiến lơ đãng chợt thèm như đôi
mắt kiến nhìn thấy mặt đất vô

tư mà nhẫn nại làm việc tha
mồi sinh con đẻ cái và chiến
đấu với kẻ thù vân vân... và
vân vân... bỗng nhớ mua rẻ chiếc

kính hiển vi sinh học một mắt
đã cũ ở chợ trời, vất xó
chẳng biết làm gì tôi tò mò
soi nấm hoa lan chẳng thấy rõ

thình lình hiện ra một ngôi làng
dân chúng là vi khuẩn lúc nhúc
chúng đang tiến hành một cuộc tế
lễ vĩ đại vật hiến tế là

một con hà mã núc ních hình
giống một con nhộng đang giãy giụa
trước hàng vạn chiếc vòi, ngoài kia
cỏ cây xanh tươi đang mùa xuân

dòng nước nhỏ róc rách chảy qua
đồng ruộng bọn trẻ thơ đang nhảy
múa mỗi đứa cầm một ngọn giáo
phóng vào giấc mơ mùa xuân ấm

áp...

 

MM


ĐẠI HẠN

trời đại hạn hay lòng
người hạn đại tôi ngu
ngơ dang nắng cháy khét

cái đầu hạn hán của
mình bằng cách không đội
nón vì xưa nay đầu

tôi chẳng hề chịu đội
bất cứ thứ gì kể
cả đội một chiếc nón

vì nó thích mưa rơi
vì nó quen nắng đỏ
vì nó mang ánh chân

trời xa tít để tung
tăng cùng đám mây hình
con chó bay tự do

giữa bầu trời cao rộng
có thể không có giọt
mưa nào rớt xuống nhưng
 
tôi không tin nước mắt
em không thể rơi vào
cánh đồng tháng năm nắng

cháy cỏ khô vết chân
trâu ao hồ cạn kiệt
con ếch bỏ đáy giếng

lên bờ ngao du giữa
mùa động dục lòng nó
cháy khát một giấc mơ
đen...

 

MM

 

BÀI THƠ VỀ BỒNG BỀNH

viết một bài thơ bồng bềnh ngôn
ngữ là cách anh say thứ ngữ
ngôn không lời từ ánh sáng của

khung cửa sổ hình cung được chiếu
dọi bởi giấc mơ của lão gù
gánh bầu trời trên chiếc lưng cong

gánh chiếc ách của tham vọng sạt
lở trên lòng sông chảy xiết xói
mòn bão lũ nhấn chìm tứ thơ

mây bay trôi dạt ý tưởng cuồng
ngông không bến bờ kết thúc về
sự lay gọi tỉnh thức mỹ học

về sự kêu gào của dòng thác
sến hóa cơn điên bút pháp của
anh hú họa cốt cách và hù

dọa đám mây chân chính sẽ đổ
cơn mưa mùa nắng hạn dập tắt
đám cỏ ngụy tạo dưới chân đồi

vì bồng bềnh là bồng bềnh không
khác được mà bồng bềnh đem lại
cái bồng bềnh lý thú cho ngôn

ngữ khi anh vừa có ý định...

 

MM

 

TẨY TRẦN

tẩy trần hồn mình cô độc và
tẩy trần xác mình cô đơn trong
ngọn lửa rừng cháy bỏng giấc mơ
về nguồn cội mà ta đã lớn

lên theo tiếng gió hú ngoài bìa
rừng cô độc vầng trăng thu lạnh
lẽo chiếu sáng bầy hoẵng vàng gặm
cỏ hoang ngướn tai nghe ngóng kẻ

thù nơi ta đã lớn lên như
bao nhiêu cỏ dại đã lớn lên
từ khu rừng và con sông cô
độc chảy lênh loang dưới trăng vàng

hiu quạnh nơi ta đã lớn lên
theo tiếng vượn hú xa vời mà
chẳng biết mình đã sinh ra từ
đâu và từ đâu lớn lên theo

tiếng non tiếng núi tiếng gọi bầy
cô độc ta leo qua con dốc
mùa đông khi nhận ra mùa xuân
trong khóe mắt mai vàng khẳng khiu

trong đóa hoa dại ven đèo ven
suối thấp thoáng bóng gái rừng e
ấp hoang dại như nụ hoa vừa
hé lộ chút xuân thì gai góc...

 

 

mm

 

CHIẾC BÁNH VẼ

chiếc bánh treo trên tường hay chiếc
bánh treo lơ lửng trong đầu tôi
do các họa sĩ đại tài thực
hiện hàng ngày tôi ăn nó mà

không hề hay biết bởi chiếc bánh
ấy được tô phết rất đẹp đẹp
đến nỗi tôi không hề nghi ngờ
rằng nó là chiếc bánh vẽ ngon

đến nỗi tôi không hề nghi ngờ
nó được sơn phết bởi bàn tay
siêu đẵng về hội họa nhưng một
hôm có cơn gió lộng cơn gió

lật tung các ngóc ngách trong căn
nhà và chiếc bánh vẽ bị xô
lệnh khỏi chiếc đinh treo tường hất
ra khỏi đầu tôi bỗng tôi giật

mình nhận ra cơn đói từ tiền
kiếp cái đói khiến tôi ăn nhầm
một lần nữa chiếc bánh vẽ đã
vỡ bên trong là gỗ mục bên

ngoài là nước sơn bóng loáng rẻ
tiền ... ác pháp cũng vậy đã bị
tô phết thành cỗ xe lớn cỗ
xe nhỏ lăn qua hơn hai ngàn
năm ...

 

mm

 

CHIẾC BẪY TRONG RỪNG

bẫy sập bẫy sập đó là một
tiếng ghê rợn bẫy sập là cái
chết bẫy sập là tan xác bẫy
sập là máu bẫy sập ... vậy mà

đến tận cánh rừng tôi hãy còn
hoang mang chưa hiểu chiếc bẫy và 
cánh rừng là gì chỉ nháy mắt
cánh rừng hiện ra trong sương sớm
 
trơ trọi cho thấy rừng như người
mẹ nghèo áo vá chằm mo bị
đứa con tham lam ngày càng vơ
vét đến kiệt quệ sức lực mà
 
vẫn hy sinh đến giọt mồ hôi
cuối cùng cho đứa con hoang đàng
phung phí ăn không biết no lo
trong mo ngoài cật chân chẳng tới

đất cật chẳng tới trời ngày đêm
đâm hà bá phá sơn lâm coi
trời bằng vung lũ quét lũ ống
lụt lội giông bão tơi bời nó

chẳng sợ một hôm nó nghe người
ta kể rằng: "trong rừng có một
kẻ bắt khỉ chuyên nghiệp ông ta
treo những chiếc gương bên cạnh những
 
chiếc bẫy khi bầy khỉ kéo đến
chúng chí chóe soi gương và nói
cười khọt khẹt bẫy sập bẫy sập
có con còn đang soi gương và

nhìn thấy bóng mình cười trong đó …"

 

mm

 

TRÁI ĐẤT KHÓC THẦM

Đêm đêm nghe đất trở mình nghe
Mình trăn trở trở trăn làm sao
Làm sao cuộc sống sống cuộc đời
Trong sạch sạch trong như nước giếng

Làng như hoa sen nở ra thơm
Ngát như hoa nhài đêm đêm ngát
Thơm trong khi những nhà máy công
Nghiệp dời về làng quê xả nước

Thải ô nhiễm con sông đồng lúa
Chết khô dân mỗi ngày mỗi khổ
Vì đất bán hết rồi ngồi lê
Thất nghiệp nghe ti vi nói động

Đất ở Nepan nghe rớt máy
Bay nghe chìm tàu nghe đức Đạt
Lai lạt ma nói thấy nước mắt
Giáo hoàng khóc thương cho thuyền nhân

Myanmar nghe trái đất khóc
Thầm thế mà người ta thi nhau
Đâm trâu chém lợn đập bò săn
Sừng tê giác buôn lậu ngà voi ...

Trẻ em bị ép tảo hôn ở
Ấn độ Pakistan Việt nam
Tiếng khóc chưa nguôi thì dịch E
Bola – dịch Mers CoV đã

Tới lúc con lợn sinh quái thai,
Lúc bà cụ bán vé số qua
Đời chiều hôm sao không ai nghe
Nghe nghe không ai thấy thấy thấy ...

 

 

mm


TỰ HỎI BẦU TRỜI

bầu trời ơi sao tôi lại tự
hỏi bầu trời tôi tự hỏi tôi
mới đúng chứ nhưng bầu trời vô
không nên tôi tự hỏi bầu trời

vì sao vì sao im lặng không
trả lời khi lũ chim non kêu
cứu dưới vòm cây họng súng hơi
ngắm bắn tỉa từng tiếng hót véo

von tiếng hót hát ru bầu trời
đã bị thổ huyết dưới vòm cây
những ánh mắt hình viên đạn xuyên
thủng vòm cây đàn chim hoảng hốt

vỗ cánh bay đi để lại vòm
cây vô hồn tiếng gió rít qua
kẽ lá như tiếng than tuyệt vọng
trẻ con trong làng bụng to như

cái trống lại teo tóp hai lỗ
tai người già nghễnh ngãng điếc lại
nghe được tiếng chim réo gọi rằng
vòm cây chẳng ăn nắng ăn mưa

mà ăn tiếng chim mỗi sáng nếu
thiếu tiếng chim vòm cây sẽ bị
héo khô mà chết và bầu trời
cô độc có còn sống được không?

 

mm

 

HỒ THIÊN NGA

bầy thiên nga bay đi từ nước
Nga xa xôi đáp xuống hồ nước
ma thuật bóng thiên nga lấp lánh
cánh thiên nga trắng tinh giữa màn

đêm ảo diệu từng đôi chân chao
liệng chạm xuống mặt nước "lách tách"
gờn gợn sóng ánh sáng đom đóm
như từng nốt nhạc của Tchai-kov-

sky lung linh ánh lên tình yêu
của chàng hoàng tử dành cho nữ
hoàng thiên nga Odette – người bị
nguyền rủa bởi mụ phù thủy nửa

người nửa cú – ôi đêm ballet
ôi đêm cổ điển Hà Nội mưa
đón nhận chuyện tình cổ tích trên
sân khấu 3D hiện đại ngắm

nhìn những đôi chân bay lên không
trung thanh thoát cánh trắng xoay vòng
vũ hội cánh đen khiến chuyện tình
thổn thức của xứ sở bạch dương

càng thêm thổn thức lòng người cái
thiện ác thật giả đã bị đánh
lừa trong mỗi chúng ta nếu không
có tình yêu chân thật tha thứ ...

                    

mm

 

TÔN NGỘ KHÔNG ĐẤT SÉT

đến thăm đường hầm điêu khắc ở
Đà Lạt xuất hiện một bầy khỉ
đất sét trông rất giống bầy khỉ

ở Hoa Quả Sơn trong Tây du
ký thuở nào những con khỉ đất
sét đã nhận ra tôi khi tôi

đến chào Tôn Ngộ Không và chụp
hình với Lão Tôn ở đường hầm
điêu khắc những con khỉ nhảy múa

gọi nhau chí chóe chỉ một mình
tôi thấy chỉ một mình tôi nghe
bởi chú khỉ trong tôi vẫn còn

nhớ chúng khi đọc truyện lúc xem
phim đã tạo nên những hình ảnh
khi những hình ảnh đập vào mắt

tôi thì bầy khỉ đất sét không
còn đất sét, Tôn Ngộ Không đất
sét không còn đất sét khi tôi ...

 

mm

 

TẶC LƯỠI

tặc lưỡi một cô gái xa
lạ là cái tặc lưỡi tôn
vinh hay cái tặc lưỡi thèm
muốn cũng đều là cái tặc

lưỡi quấy rối tình dục nơi
công sở cũng đều là sai
với qui tắc ứng xử của
một người nghiêm chỉnh hay một

người đàng hoàng khi một cô
gái có vẻ "ngon hẳn" thì
anh không nên tặc lưỡi mà
anh chỉ nên nói một câu

"rất tuyệt rất tuyệt em rất
tuyệt!" hẳn nhiên đôi mắt xa
lạ sẽ nhìn anh và anh
nhìn đôi mắt xa lạ nhìn

anh ...

 

mm

 

CON ỐC

con ốc bò bò ... bò lên một phiến
lá xanh bò như không bò nhưng có
một vệt trắng theo nó bò lên một
phiến lá xanh tôi nhìn như không nhìn
nhưng có một vệt trắng nhìn tôi từ
phiến lá xanh mà tôi không thấy mãi
cho đến khi mặt trời nghiêng trên đỉnh
đầu vô tình tôi lại nhìn lên phiến

lá xanh thì con ốc đã biến mất
nhưng những gì nó để lại thì không
hề biến mất đó là dòng chữ ngoằn
ngoèo mới nhìn có vẻ bùa chú nhưng
nhìn kỹ thì đó là họ tên của
tôi tôi đem đi hỏi nhiều người ai
cũng nói quái lạ đây là họ tên
của họ cuối cùng có một vị sư

giật mình không nói đó là con ...

 

 

mm

 

NHUẬN GIÂY

có thể chỉ là một giây
mà chúng ta xa nhau mãi
mãi có thể chỉ là một

giây mà chúng ta ngoảnh mặt
làm ngơ từ chối thấy nhau
bởi tình yêu man trá dại

khờ đã đến hồi kết thúc
nhưng thời gian thì được bù
đắp bằng cách nhuận giây vào

[... 30/6/15]
thời gian được ngưng lại một
giây thị trường tài chính thế

giới tìm cách tránh né tê
liệt vì giây nhuận "khủng khiếp"
ấy, còn em tìm cách tránh

né anh cũng chỉ trong một
giây "khủng khiếp" đó thôi! thị
trường tài chính hay thị trường

tình yêu anh chẳng biết chỉ
biết em chính là một giây
"khủng khiếp" hơn mọi "khủng khiếp"

"giây nhuận" kia trái đất có
thêm một giây để chậm lại
còn anh có thêm một giây

để "lại chậm" một nỗi đau
đời trong khi trái đất được
bù đắp còn anh lại bị
"tước đoạt" chỉ trong một giây...

 

mm

 

BÀI THƠ RÁC

những người giàu xả rác, những người
nghèo ném rác, những chiếc xe chở
rác, những hố rác bốc mùi giữa
lòng thành phố, những đứa trẻ bới

rác, đã là cuộc sống, ai cũng
có rác, vì rác và rác đã
làm nên cuộc sống và cuộc sống
phế thải rác, đó là điều dĩ

nhiên, hẳn nhiên và tự nhiên mà
ai cũng biết giống như tôi vò
một tờ giấy nháp vứt vào sọt
rác tôi biết trong đó một bài

thơ rác vừa ra đời vừa bị
vứt đi, trong cái sọt đầy rác
một bài thơ rác không hề biết
mình là rác nó cứ ngang nhiên

không coi mình là rác trong cái
sọt chật chội đầy rác mà tự
xưng mình là vua (các loài rác)
cho đến khi ngọn lửa bén hơi

thì tất cả cùng thét lên bản
hài ca "là tro bụi hãy trở
về tro bụi" và cứ thế bản
hài ca cứ lặp đi lặp lại

trong khi bài thơ rác của tôi
cứ làm vua xứ sở rác vì
những người giàu xả rác và những
đứa trẻ lang thang vẫn còn bới

rác ...

 

mm

 

XUỐNG TÓC

nhiều người hỏi vì
sao tôi xuống tóc
vì sao tôi tự

cạo đầu mình láng
o vậy hả tôi
lúng túng không biết

trả lời sao cả
vì trả lời sao
cũng không sao đúng

được bởi chưng cạo
đầu là cạo đầu
xuống tóc là xuống

tóc có sao đâu
chả lẽ tôi lại
nói lý do là

vì bị nấm tóc
ngứa ngáy khó chịu
suốt đêm ngày vì

phải đội mũ bảo
hiểm chạy xe hàng
trăm cây số một

ngày ở dơ ít
tắm gội xức thuốc
gì cũng không bớt

đành phải cạo đầu
thôi không cần khai
báo không cần đàm

tiếu chỉ cần được
tự do cạo cái
đầu ngứa ngáy thôi ...

 

mm


ĐÁM GIỖ MÈO

"con mèo trèo lên cây cau, hỏi
thăm chú chuột ...", đúng chuyện xưa bây
giờ mới kể lão mèo đến thăm

nhà chú chuột là chuyện thật như
bịa he he thấy chuột vắng nhà
lão bèn nghĩ ra quỷ kế thâm

độc là dùng móng vuốt vạch lên
những cây cau kế bên hàm ý
rằng đây là nhà bếp của tao

chuột vì mãi lo kiếm ăn nuôi
lũ con ngốc nghếch nên không để
ý lão mèo đen dẫn vài con

mèo mả tinh ranh đến thăm dò
sửa sang cái nhà bếp thành cái
bệ phóng cái độp là sang nhà

chuột dễ như chơi lũ chuột con
lớn lên con nào liền mất con
nấy để yên lòng chuột mẹ dâng

hiến mồi ngon lão mèo bèn mời
họ nhà chuột đi ăn đám giỗ
bọn chuột tưởng bở xếp hàng dọc

cờ xí tưng bừng reo ca tiếng
mường tiếng mán rắn rết thằn lằn
trâu bò dê heo ngựa chó ễnh

ương bồ câu chim sẻ ... chuyện kể
đến đây xin khép lại chờ hồi
sau sẽ rõ bức tranh đông hồ ...

 

mm

ĐÁM CƯỚI BƯỚM

khi dưa hấu rớt giá thì đám
cưới bướm lại có giá vì dưa
hấu rớt giá sẽ bị thối ném
xuống [bên cửa khẩu Việt – Trung] sẽ

làm cho đám cưới bướm có giá
cao hơn bao giờ hết ai cũng
biết đám cưới luôn có màu sắc
sặc sỡ nhưng màu dưa thối bợt

bạt sẽ là dấu hiệu cho một
đám cưới không có hậu bởi đàn
bướm nở ra trong mùa hè nóng
bức sẽ yêu nhau sẽ đưa nhau

về nguồn suối mát hưởng tuần trăng
mật khắc khổ trong khi đó công
chúa nhỏ nước Anh ra đời trong
nhung lụa trong sự chào đón của

thế giới sẽ lớn lên sẽ làm
nữ hoàng các loài bướm nở ra
trong mùa hè dưa hấu rớt giá
ở Quảng Ngãi hành tây ở Đà

Lạt hành tím ở Sóc Trăng thanh
long ở Bình Thuận tất cả rớt
giá chỉ có đám cưới là tăng
giá vì xảy ra mưa đá làm

dập nát những vườn rau mẹ già ...
                

 

mm

O CHUỘT

ngày xưa Tô Hoài viết O chuột đọc
hoài vẫn không thấy O chuột nào giống
O chuột mình đã đọc thì nay có
 
O chuột nhắt trong tủ sách gặm vài
từ xé vài tờ rồi lót ổ nằm
trên đống chữ rách nát lâu ngày bỗng

nhiên O thông minh dữ dội O bèn
nghĩ ra cách đối phó với lão mèo
đen luôn kêu "meo meo" hù dọa cháu
 
con nhà họ chuột một hôm O chuột
âm thầm tự chui vào cái bẫy lão
mèo đen hí hửng thò tay vào định

chộp O chuột bỗng cái bẫy sập dính
chặt móng sắt vào tay mèo đen lão
giãy giụa trong tiếng cười nhạo của O

chuột càng giãy giụa tay lão mèo càng
đau đớn tợn lão nhận ra cái kế
dụ khị thâm độc của O chuột nên

lão xuống giọng xin xỏ hãy thả ta
ra ta sẽ tha cho con cháu nhà
chuột nhưng O chuột chỉ kêu "chít chít"
 

nhờ ăn cái chữ đã thành tinh khôn ...

 

mm

 

ĐÁM TANG KIẾN

đàn kiến lặng lẽ đi thành hàng dài
cái hàng dài ngoằn ngoèo không con nào
lấn con nào thi thoảng vài chú ra

khỏi hàng huơ huơ râu như gọi điện
cho ai đó vẻ trầm tư thương tiếc
lắm rồi lặng lẽ đi không cờ trống
 
không khăn tang không bi ai than khóc
chỉ cái xác con kiến chết được khiêng
đi thật trịnh trọng thật đàng hoàng và

đi mãi đi mãi đi lặng lẽ lặng
lẽ thành hàng dài hàng dài không ai
nói với ai lời gì chỉ có sự
 
im lặng nói lên tất cả là nối
đuôi nhau mà đi cho đến khi đàn
kiến chui xuống hang con cuối cùng còn

huơ râu đứng ngó rồi lùi lại lùi
lại chầm chậm chầm chậm canh chừng bỗng
chui xuống đất mất hút như giấc mơ...

 

 

mm

 

ĐÀN VỊT TRỜI

mưa xuân như cơn mộng giăng
giăng ngoài bờ rào đàn vịt
trời bay qua bờ rào "rào
rào" như vỡ mộng mưa giăng

lão K'De mang nỏ vào rừng
gặp đàn vịt trời tìm nơi
đẻ trứng những quả trứng tròn
trĩnh đẹp như những viên ngọc

lấp lánh dưới mặt trời lão
K'De bốc trứng bỏ vào túi
chẳng phải túi ba gang chẳng
phải túi "dạng vừa đâu" mà

đó là chiếc túi đựng mũi
tên bịt đồng khi chiếc túi
trứng vừa đầy một con rắn
to cũng vừa xuất hiện nó

há mồm le lưỡi định mổ
vào tay K'De...ôi lão già
một đời đi săn nhưng chưa
bao giờ chưa bao giờ lão

trở tay không kịp như thế
này vì như thế này là
không kịp trở tay nếu lão
rút mũi tên bịt đồng bắn

con rắn to thì những quả
trứng sẽ vỡ tan còn nếu
không lão sẽ bị rắn độc
cắn may thay đàn vịt trời

đã về vịt trống vịt mái
sà cánh xuống chiếc tổ con
rắn vội chuồn đi lão thợ
săn K'De cũng bỏ đi nhưng

vợ chồng vịt trời cứ bay
theo kêu "quắp quắp quắp" tự
nhiên lão thợ săn thấy mình
là "kẻ cắp" nên lão quay
 
lại bỏ những quả trứng tròn
trĩnh như những viên ngọc vào
chiếc tổ xinh xắn rồi quay
đi lão đâu biết con rắn

độc đang chờ lão ven đường
để dành lại những quả trứng
và con rắn cũng đâu biết
lão già đã lắp sẵn mũi

tên vào chiếc nỏ cầm tay...

 

 

mm

 

TÔI BUỒN KHÔNG PHẢI VÌ TÔI BUỒN

hôm nay tôi buồn tôi buồn nhưng
không phải vì tôi buồn mà tôi
buồn tôi chỉ buồn vì không được
buồn đúng nghĩa mà bị buồn vì

phải buồn nỗi buồn đã bị thế
chấp bởi đứa bán đứng nỗi buồn
hắn đâu biết rằng sau nỗi buồn
là niềm vui trong sáng và thánh

thiện hắn đâu biết nỗi buồn chân
thật lộng lẫy nỗi buồn chạy đọc
xương sườn Bùi Giáng nỗi buồn lấp
lánh nốt nhạc Trịnh Công Sơn

hay nỗi buồn vạn cổ sau bao
nhiêu năm làm kiếp con người ôi
tuổi đá buồn làm sao tôi nói
được làm sao tôi nói được một

ngày ngồi giữa ngôi đền ánh sáng
rằng buồn ơi ta chào mi chào
mi chào nỗi buồn siêu thị chào
nỗi buồn bánh rán chào nỗi buồn

giá áo túi cơm mặc cho nỗi
buồn bị bán đứng còn lâu ngươi
mới biết buồn từ nỗi buồn mà
không phải tôi buồn vì tôi buồn ...

 

 

mm

 

TRONG ĐÔI MẮT DẾ

trời thu và đôi mắt
dế có gì khác nhau
khi tôi vẽ ra bức
tranh trong hồn mình tuyệt

hảo đến nỗi tôi bị
lạc vào trong ấy mãi
ngác ngơ không biết đường
về dế khóc hay bức

tranh khóc hay hồn tôi
đang khóc mà hình như
hạt sương khóc nước mắt
đọng trên lá cỏ một

sớm mai tinh khiết có
tiếng rích ri rích ri
nói với mặt trời về
đôi mắt trời xanh quên

màu trời thu xanh để
mắt dế dịu dàng nhìn
lá cỏ xanh đang bật
nở giọt giọt âm xanh

 

mm

 

LÃO DU TĂNG

thõng tay vào chợ hỏi gió từ
đâu đến gió bay về đâu hay
chẳng về đâu lão du tăng cô
độc thật cũng chẳng có chỗ về

đâu đành lêu lổng rong chơi ở
chốn kẻ chợ một hôm thấy chán
ngấy lão bèn lên núi giữa đường
gặp một đám cúng cô hồn đèn

hoa phướn lộng chuông mõ nhịp bổng
nhịp trầm nhang khói thơm bay tiền
vàng giấy đỏ xênh xang đĩa xôi
nếp mới thơm lừng miệng lão du
 
tăng nước miếng chảy ròng máu giang
hồ vô sở đắc lòng vô sở
trụ bèn hồn nhiên bốc nắm xôi
ăn xôi chưa tới miệng răng chưa

chạm răng đứa bé vùng chạy thì
gậy xuống đầu máu loang đỏ nắm
xôi lão du tăng ngước mặt miệng
vẫn nở nụ cười tràn trề Phật
 
tánh lòng rỗng rang chẳng đúng chẳng
sai chẳng có hột cơm nào dính
bụng lão liểng xiểng bò đến gò
đất gặp đứa bé giơ nắm xôi...

 


                                                                     
mm

 

HỒN TA TRONG SUỐT

như ao sen mùa hạ tiếng
cá quẫy giữa rỗng rang lách
chách ta buông xả mọi phiền
muộn trên mặt lá sen khô

héo để nghe bầu trời trong
suốt lắng xuống đôi gót chân
trần đứng yên lấm lem bùn
đất chợt lắng nghe hương nội

tâm lan tỏa trong từng giọt
nước cá quẫy lách chách lấp
lánh dưới gân lá sen khô
héo mà nghe mọi thứ phiền

muộn tan dần hòa cùng mưa
nắng tham sân si đang tắm
gội và kỳ cọ giữa thiên
nhiên trong suốt rỗng rang vắng

lặng hồn ta mênh mông thanh
tịnh không trụ vào chỗ không
trụ không trụ vào chỗ có
trụ nên trong bùn sen cứ

nở như không không dơ không
sạch không gì cả cho đến
tiếng cá quẫy rỗng rang lách
chách cũng không hề lay động...

 


mm

 

CHO

tình yêu là cho – em nói
mắt cho môi cho tóc cho
và cả không cho, cũng
 
cho tôi đàn một nốt
cho nhưng không cho
được đành ôm đàn câm
lặng mường tượng dây…

màu áo em âm thanh rủ
xuống thẫn thờ che
giấu cái cho tôi bất

thành trời cho gió.Và
nắng cho thơm. Em cho
là đủ. Cho không !... không

bí ẩn. Không bất khả.
Vầng trăng 16. Vầng
trăng cong. Mặt trời là
âm bản. Đêm sâu. Tất

cả. Cho vô không không
ranh giới. Không hàn thử
biểu khổ đau và khí
hậu hạnh phúc. Không gì

không cho không không gì
không cho không không gì
không cho không.

 

 

Last modified on 04/01/2014 6:00 PM © 2004 2014 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC