Vẫn khoảng tối ấy tôi
ngồi đêm, đêm với bóng
tôi, cùng những tiếng nói
thầm, bầy lá non cũng
e dè trong giấc ngủ.
Có tiếng cười cắt ngang
đêm, như tiếng xé nhỏ
những tờ giấy, tôi mơ
hồ nghe như từ ngực
mình xôn xao tiếng khóc,
như ngộ độc tiếng cười.
Đêm chìm vào trong bóng
tối, cựa mình khó chịu,
trời đen ngó xuống thềm
đen. Cái nhìn nghi kỵ
nơi mẩu không gian trống
mà tiếng cười vừa chọc
thủng, dường như tất cả
lại cho rằng chính tôi
cười, chính tôi đã phá
hỏng nền khung tranh tối.
Last modified on 01/06/2008 – 6:00 PM © 2004 – 2008 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC