Dưới buổi sáng đang vỡ ra những
bình yên cũ, tôi chỉ biết nhìn
vào nơi tròn trĩnh rất nhỏ của
hạt sương còn trễ nải trên lá,
trên say sưa xanh bờ cỏ. Chúng
nằm đó tựa trên mặt đất như
những tâm hồn nhỏ bé. Có lẽ
chỉ có chúng còn chưa hốt hoảng
về sự mong manh của vòng tròn
vững chãi chúng đang nương tựa, nơi
buổi sáng chúng tưởng chỉ mãi có
ánh nắng mặt trời. Nơi ai đó
vừa uống ly cà phê cuối cùng,
vừa soi gương chưa kịp hoàn chỉnh
nụ cười, ai đó cũng vừa ngã
xuống với hình ảnh khiếp đảm của
lửa, ai đó vừa nhảy ra khỏi
cửa trong chớp mắt vô tận của
cái rơi. Cứ hình dung ra ngàn
ngàn cái cuối cùng như thế, tôi
thốt nhiên chỉ muốn thu mình hết
sức có thể, để càng nhỏ càng
tốt. Không gian tôi để mắt dè
chừng, khoảng cách tôi dễ dàng tự
vệ, nhưng nỗi sợ này nó không
đến từ phía trước, nó không rình
ở phía sau, phía bên cạnh, nó
vỡ ra từ bên trong thân thể
11/2001
Last modified on 06/17/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME