Có những hàng chữ mà nếu buổi
sáng không viết ra thì buổi chiều
cũng sẽ không thể viết lại được
nữa. Và cũng tương tự như vậy
với những hàng chữ mà anh viết
cho em vào những buổi chiều, buổi
tối hay cả vào những nửa đêm.
Có những hàng chữ mà nếu không
được viết ra vào ngày hôm nay
thì ngày mai, ngày kia cũng sẽ
không thể viết lại được nữa. Những
dòng chữ viết ra ngày hôm nay,
có thể đã được suy nghĩ, được
nung nấu từ những ngày đã qua,
nhưng không phải vì thế mà nó
là của những ngày đã qua, càng
không phải là của ngày mai... Có
những hàng chữ của chỉ một người
viết ra nhưng cứ như là của
rất nhiều người. Trong anh có rất
nhiều anh, và anh buổi sáng chẳng
có gì giống với anh buổi chiều, buổi
tối, buổi đêm. Anh hôm nay không
phải là anh hôm qua, hôm kia,
cũng không phải là anh của ngày
mai, ngày sau, của bất cứ ngày
nào… Mỗi thời điểm của chúng ta
đều có một anh và bài thơ
này được viết ra vào một buổi
chiều của một ngày tháng năm năm
hai nghìn lẻ tám, nó tồn tại
độc lập, chẳng phụ thuộc, cũng chẳng
lặp lại một hàng chữ nào của
những bài thơ khác cũng như những
bài thơ khác cũng chẳng phụ thuộc,
chẳng lặp lại dòng nào của nó…
5 - 2008