Sự thực thì tôi chưa thấy vườn chuối
bao giờ. Cây chuối và cụm chuối, bụi
chuối thì có. Nhưng cả một hay những
vườn chuối, rừng chuối thì chưa. Chưa bao
giờ. Chưa khi nào. Chưa ở đâu... Cũng
như chưa bao giờ, chưa khi nào, chưa ở
đâu... tôi được nhìn thấy vườn mận, vườn
đào... Vườn hồng lại càng không. (Vườn hoa
hồng đã không lại không cả vườn hồng).
Xứ sở tôi đang ở này là xứ
sở của lê, của táo... Đi đâu cũng
thấy lê, thấy táo, nhưng những vườn lê,
vườn táo (có thể bạt ngàn đi chăng
nữa) mà tôi nhìn thấy lại vẫn hoàn
toàn không giống như vườn lê vườn táo
đáng lẽ phải có như tôi hình dung.
Vậy nên tôi viết bài thơ này về
những vườn chuối của tôi. Những vườn chuối
có thật hay là không có thật thì cũng
không cần thiết, không quan trọng, dù với
tôi hay với bất kỳ ai. Nhưng mà
tôi muốn viết về nó. Về sự khác
biệt của nó với những vườn hồng, vườn
đào, vườn mận, vườn lê, vườn táo hay
về những vườn gì đó mà tôi chưa
biết hay đã biết.... Về sự nó có
thể hay hoàn toàn không tồn tại. Tôi
muốn viết về những chiếc lá rất to
của nó, những thân cây rất thẳng của
nó, những bông hoa rất đẹp của nó,
những nải quả rất nhiều và rất ngon
của nó... về sự ngắn ngủi của cuộc
đời nó và về sự sống mãnh liệt
của quần thể nó. Nó là môt vườn
chuối, một rừng chuối bạt ngàn trong tâm
tưởng tôi. Và dù quan trọng hay không
quan trọng, tồn tại hay không tồn tại
thì trong tôi mãi mãi nó cũng vẫn
là một nguồn cảm hứng, một ám ảnh,
một trăn trở cần được nói lên, một
vấn đề cần được giãi bày....
./.
12 - 08