Lại tập đi, từng bước... từng bước...
một lần..., hai lần..., nhiều lần... trên
những con đường mà ngày nào mình
đã đi rất nhiều... và rất nhiều...
lần... Những con đường ngày nào quen
thuộc thế mà bây giờ như có
gì xa lạ... Những con đường ngày
nào gần gụi thế mà bây giờ
tự nhiên trở thành xa vời vợi...
Những con đường ngày nào đi thảnh
thơi thơi thế mà bây giờ tự
nhiên trở nên vất vả... Nhưng vất
vả thì vất vả..., từng bước... rồi
từng bước..., từng bước... nữa... mãi rồi
cũng đi hết con đường ngày nào
mình đã từng đi..., mãi rồi cũng
trở lại được với căn nhà mà
mình đã từ đấy đi ra, để
rồi lại ngồi xuống trước màn hình
mà nhìn lại những con đường... Ừ...
Có những con đường có thể quay
lại, một lần..., hai lần..., nhiều lần...,
quay lại mãi... là những con đường
về nhà mình..., nhà em... Nhưng cũng
có những con đường mãi mãi chẳng
thể quay lại..., có những con đường
mãi mãi chẳng thể đặt chân lên...,
và dù chỉ một lần..., một lần thôi...