(Gửi Anh Khế Iêm và Nguyễn Đình Chính)
Tôi dậy sớm với một cốc trà
nóng và vì chưa đến giờ đi
kiếm việc làm nên ngồi đọc bài
vở, tin tức mà nôn nẩy không
yên như ngồi trên đống lửa... Nhưng
dù sao rồi tôi cũng đọc hết
bài thơ viết về những kẻ vô
gia cư* của gã nhà thơ cũng
vô gia cư như tôi, như bao
nhiêu người khác, dù ở Munich,
ở Cali, ở Việt Nam... hay ở
bất cứ nơi nào trên hành tinh
thân yêu mà nhiều chuyện này, hay
rộng ra là trong vũ trụ này,
đã, đang, và sẽ còn vô gia
cư dài dài, và vì thế mà
cũng được an ủi phần nào... Rồi
mặc dù vẫn như ngồi trên đống
lửa, tôi vẫn tự nhủ sẽ làm
cho xong bài thơ này rồi sẽ
xuống đường hòa vào dòng với bao
nhiêu người vô gia cư khác đi
tìm việc gì đó mà làm... Vì
vô gia cư thì cũng vẫn phải
ăn, vẫn phải sống, vẫn phải yêu
và vì thế mà vẫn phải ngẩng
cao đầu...
./.
1/ 2/ 2010