(“Dương vật buồn thiu“, chữ dùng trong bài viết: “Tư cách của trí thức Việt Nam” - Phạm Thị Hoài, Berlin 10 - 2000))
Càng lúc càng buồn hơn, càng lúc
càng dài, càng buồn hơn nhiều lắm,
càng dài càng buồn thê buồn thảm
là buồn nếu thằng buồi, mày cứ
mấy tiếng lại đứng dậy đi đái
và ngoài đi đái ra, mày buồi
ước mong mãi mà chẳng được làm,
mày buồi ước mong mãi mà chẳng
làm được một cái cặc gì khác.
Tháng 9 - 2008