Tặng anh Khế Iêm
Lúc tìm thì chẳng thấy lúc không tìm
thì lại thấy và cứ lặp đi lặp
lại mãi như vậy ngày này sang ngày
khác tháng này sang tháng khác năm này
sang năm khác là những cái kính của
anh, của em, của chúng ta. Những cái
kính cũ và những cái kính mới, có
xuất xứ và không có xuất xứ, có
lịch sử và không có lịch sử, có
lúc túm tụm năm chiếc bảy chiếc một
chỗ, chẳng cần tìm thì vẫn thấy cả
đống, lại có lúc rủ nhau trốn biệt
đi đâu hết cả, tìm mỏi mắt mà
vẫn chẳng thấy cái nào. Những cái kính
với các kiểu gọng với các kiểu mắt
từ lúc nào đã vô tư gắn vào
đời anh, vô tư gắn vào đời em,
vô tư giúp chúng ta nhìn gần, giúp
chúng ta nhìn xa, vô tư giúp chúng
ta đọc, giúp chúng ta xem, giúp chúng
ta viết, giúp chúng ta suy nghĩ, giúp
chúng ta định hình chúng ta, định hình
luôn cả những khuôn mặt ta, những khuôn
mặt càng ngày càng thêm nhiều nếp nhăn,
càng ngày càng thêm nhiều đăm chiêu, càng
ngày càng thêm nhiều suy tư... Những cái
kính và những ca´i kính, từ lúc nào
đã trở thành một phần của cơ thể
ta, từ lúc nào đã trở thành một
phần của cuộc đời ta, thành một cái
gì rất quan trọng giúp ta thấy ta,
giúp ta thấy em, thấy chúng mình giữa
tỷ tỷ người xung quanh, giữa tỷ tỷ
người và tỷ tỷ người, giữa tỷ tỷ
những cái kính và những cái kính mà
cái nào cũng có lúc có vẻ vô
hình và hữu hình cái nào cũng có
lúc có vẻ vô tình và hữu tình,
cái nào cũng có lúc, có vẻ muốn
chơi trò ú tim, lúc cần thì tìm
mãi chẳng thấy, lúc không cần thì chẳng
tìm cũng thấy như ở ngay trước mắt
ở ngay trong tầm tay. Những cái kính
và những cái kính, cái nào cũng có
một xuất xứ cái nào cũng có một
lịch sử, cái nào cũng có một câu
chuyện, cái nào cũng muốn có những ai
đó viết chuyện, kể chuyện của chính nó ...
./.
25 - 05 – 11