Đừng tưởng ai cũng có gót chân
A sin, đừng tưởng anh có gót
chân A sin của anh, em có
gót chân A sin của em thì
người khác cũng phải có gót chân
A sin của họ, đừng tưởng vậy
mà nhầm to, vì chuyện ấy xa
rồi, xa như thời cổ tích, thời
thần thoại, thời các vị thần còn
biết giữ chữ tín, biết chơi đẹp,
trong tranh chấp, muốn giúp bên nào
thì các vị chỉ giúp bên ấy
mà thôi... Thời buổi này, vì lợi
nhuận, vì cạnh tranh nên đến thần
thánh cũng biết ăn hối lộ, biết
lật lọng hay ít nhất là cũng biết
bắt cá hai tay. Nếu em muốn,
em có thể cúng cho Got, cho
Dớt, cho Pam, cho Pao... cho bất
kỳ một vị thần, một người thân
hay không thân nào đã khuất hay
chưa khuất mà em tin tưởng là
tin tưởng được thật nhiều đô la,
thật nhiều vàng (mã, trong trường hợp
phải đốt), thật nhiều xe hơi nhà
lầu, thật nhiều gái đẹp, ông ta
sẽ kiếm cho em được thứ dung
dịch, để em thoải mái tắm táp
vẫy vùng trong đó, để sức mạnh
vô địch sẽ phủ kín em, không
chừa một cái gót chân, một chỗ
trống nào, để em sẽ muốn làm
gì thì làm mà chẳng ai, chẳng cái
gì có thể làm gì nổi em.
Nhưng cũng những vị thần ấy, những
con người ấy lại cũng sẵn sàng
tìm kiếm, ban phát thứ nước ấy
cho người khác, có thể là đối
thủ, là kình địch, tình địch của
em như đã từng ban phát cho
em, một khi họ cũng nhận được
những khoản lễ lạt hậu hĩnh như
của em vậy. Vậy nên, em đừng
hy vọng gì tìm được cái gọi
là gót chân A sin ở người
khác. Em không có, thì người ta
cũng không có. Em giấu được thì
người khác cũng giấu được. Thời này
đâu còn là thời huyền thoại, thời
cổ tích đâu em. Em đừng mộng
mộng mơ mơ, đừng hy vọng hão
huyền như vậy...