Từ trên mái nhà cao nhất thành
phố, hắn bước từng bước, từng bước
xuống những mái nhà thấp hơn, cuối
cùng là bước qua một đống rơm
và bước xuống đất. Có mấy người
sốt sắng chạy lại tính giúp hắn
bằng cách nào đó gom những sợi
rơm tung tóe lại một chỗ. Nhưng
hắn không muốn như thế. Hắn bảo
họ đi chỗ khác rồi kệ cho gió
lúc đó tự nhiên nổi lên thổi
tung cả đống rơm lên thành một
bầu trời mù mịt và vàng chóe
toàn những sợi rơm và những sợi
rơm. Và một trong số những sợi
rơm như thế không hiểu sao lại
rơi trúng mắt hắn, để hắn phải
dụi mãi, dụi mãi, dụi đến chảy
cả nước mắt, đến phát khóc, phát
tức điên lên mà mãi rồi mới
lấy ra được như mãi rồi hắn
mới có thể ra khỏi giấc mơ
có lúc nào đã tưởng là rất
đẹp, rất huy hoàng, rất thơ mộng.
25 - 05 - 10