Đọc Lão rồi thấy Lão cũng như
mình, như mình vừa sống cách đây
cả mấy chục, mấy trăm thế kỷ,
cả hôm nay, cả tương lai, vô
vô vi vi từ trừ vô cùng
đến cộng vô cùng… , thấy mình cũng
như Lão, như cả hai đều chẳng
phải người Việt Nam, cả hai đều
chẳng phải người Trung Hoa, cả hai
đều chẳng phải là người của riêng
quốc gia nào trên thế giới này,
vi vi vô vô, thấy đâu đâu
cũng là nhà, đâu đâu cũng là
quê hương, đâu đâu cũng gắn bó,
cũng yêu thương tha thiết… Vân vân…
Và… Vân vân… Từ không đến có,
từ có đến không, vô cùng đến
vô cùng…. Vân vân… vi vi… đọc
Lão rồi thấy đâu đâu cũng là
nước, đâu đâu cũng là không khí,
đâu đâu cũng là sự sống, đâu
đâu cũng là Em...
./.
Munich, rất đêm, 20 / 02 / 2010