Sự thật là chưa khi nào tôi thấy
muốn kể lại câu chuyện về những cuộc
chiến mà tôi là một trong số rất
nhiều nhân vật chính. Những cuộc chiến, dù
đã, đang, hay là sẽ xảy ra, những
cuộc chiến không phải do tôi khởi xướng
cũng không phải do tôi mong muốn, nhưng
vẫn cứ xảy ra, để tôi và những
người như tôi, như anh em tôi, bạn
bè tôi, đồng hương, đồng nghiệp và nói
chung là đồng loại tôi bề gì rồi
cũng bị kéo vào, bề gì cũng bị
nhét súng ống, nhét thuổng cuốc, gậy gộc,
nhét mã tấu, nhét bom tự chế hay
nhét những bảng điều khiển tự động, những
trái rốc két, những quả bom „thông minh“,
biết tự tìm đến mục tiêu... vào tay,
để rồi bị bắt buộc phải trở thành
những nhân vật chính... Tôi hoàn toàn không
hề muốn kể lại những cuộc chiến này,
không hề muốn một tí nào, nhưng rồi
chúng vẫn cứ xảy ra, không phải lẻ
tẻ mà là liên tục hết cuộc này
đến cuộc khác, để bề nào thì tôi
cũng như những người bạn, những đồng loại
trên khắp hành tinh này của tôi rồi
cũng bị kéo vào, bị nhét tiền, nhét
đồ ăn, nhét vũ khí vào tay, nhét
tư tưởng, nhét những lời hứa hẹn vào
đầu, bị cưỡng ép phải trở thành những
nhân vật chính, để đến những lúc như
thế này, dù không hề muốn nhưng rồi
cuối cùng thì tôi cũng vẫn phải kể...