Trái bóng lăn rồi để tâm hồn tôi
cũng lăn theo. – Mà không cần phải đợi
đến khi người trọng tài nổi hồi còi
khai mạc trận đấu, từ trước đấy rất
lâu, rất lâu tâm hồn tôi đã lơ
lửng, đã bay theo, đã để tất cả
vào những trái bóng, đã gửi hết cả
trong chúng, đã theo chúng lang thang suốt
lục địa này sang lục địa khác, suốt
quốc gia này sang quốc gia khác, hết
câu lạc bộ này đến câu lạc bộ
khác, hết đội tuyển này đến đội tuyển
khác, theo những chuyến xe, những chuyến bay,
những bảng A, bảng B, bảng C, bảng
D, bảng E, bảng F, bảng G, bảng
H… theo những con người, những cầu thủ,
những huấn luyện viên, những chỉ đạo viên,
những cổ động viên, theo suốt những con
người, những nhân vật quan trọng và không
quan trọng mà tôi có thể biết mặt
biết tên hay không biết mặt, không biết
tên, song kiểu gì thì đối với tôi
lúc nào cũng vẫn cứ vô cùng thân
thiết, vô cùng gần gũi, để tâm hồn
tôi cứ thế mà lăn theo, lăn theo
hết mùa giải này đến mùa giải khác,
hết trận đấu này đến trận đấu khác,
lăn tròn, lăn tròn, lăn tròn, lăn triền
miên qua hết sân này đến sân khác,
hết bên này đến bên khác, để tâm
hồn tôi cũng căng ra theo những cú
sút, những cú phạt, cú sút có thể
thật mạnh, có thể thật yếu, có thể
lệch xà ngang, lệch cột dọc, có thể
chệch hướng, có thể vào lưới, có thể
không... vân vân... vân vân... và... vân vân....
vân vân... để cú sút, cú chuyền, cú
đưa bóng nào cũng làm tâm hồn tôi
rung lên, rung lên như rung lên những
mắt lưới nơi những cầu môn, như rung
lên những trái tim nơi những cầu trường,
những trái tim nơi những con đường, những
trái tim nơi những quảng trường nơi người
ta đặt những màn hình cực lớn để
những trái tim, những tâm hồn có dịp
rung lên, có dịp hòa theo đường bay
của những trái bóng, để tâm hồn tôi,
trái tim tôi cũng rung lên như tâm
hồn em, trái tim em đang từng phút,
từng giây cũng đang rung lên, rung lên
mãnh liệt, như tâm hồn tôi, trái tim
tôi vẫn còn mãi dõi theo, mãi rung
lên theo từng bước em đi dù càng
lúc càng gần hay càng lúc càng xa
dần, xa dần, xa dần, đằng nào cũng
vẫn mãi vậy, đằng nào cũng mãi thế.
6 – 2008