Ngày nào đó gã thi sỹ, bạn tôi
may mắn được Thượng Đế đặc cách cho
lên thẳng thiên đàng mà không phải qua
cuộc tuyển chọn (nghe nói là rất khắt
khe) nào. Tôi cứ nghĩ rằng gã sẽ
rất hài lòng, cảm ơn Thượng Đế rồi
ở lại trên đó hưởng mọi thứ ngất
ngây, hạnh phúc... để bù lại những ngày
nếu không muốn nói là đau khổ thì
cũng chẳng sung sướng gì nơi trần gian
này. Thì thiên đàng cơ mà, thiếu gì
của cải, vật chất..., mà toàn những thứ
đẹp đẽ, quý báu, vàng bạc ngọc ngà
pha lê kim cương vân vân, lại chẳng
phải lo làm lụng, lo cái ăn cái
uống, chẳng phải lo khi đau khi yếu
bệnh tật thuốc thang, đời là một cuộc
vui chơi, giải trí bất tận... Thế nên,
tôi cũng như mọi người, ai cũng hết
sức ngạc nhiên, khi chỉ ít phút sau
đã thấy gã lếch thếch, chân thấp, chân
cao lê gót quay lại. Hỏi thì gã
nhăn nhở cười một cách đau khổ. Thì
ra là gã lạc lối. Và cũng thì
ra thiên đàng là một công trình cực
kỳ hoành tráng được chính bàn tay Thượng
Đế thiết kế tỉ mỉ đến từng chi
tiết nhỏ nhặt nhất. Nhưng công trình này
cũng phức tạp. Đường đi lối lại quanh
co, bí ẩn. Bí ẩn đến muốn kể
những bí mật trong những kim tự tháp
Ai cập, mộ Tần Thủy Hoàng, mộ Khổng
Minh, Tào Tháo, các ngõ ngách trong các
giáo đường La mã... hay nói chung là
những trận đồ, những mê lộ trên trái
đất này cũng chẳng thấy có một chút
ý nghĩa gì. Mà gã bạn tôi thì
không có bản vẽ cũng như những hướng
dẫn, nghe đâu cũng rất tỉ mỷ, sai
một ly đi một dặm, vì thế mà
không thể vào được bất cứ nơi nào*.
./.
_____
Ghi chú:
*: Nghe nói những bản vẽ về thiên đàng cũng như những hướng dẫn cách sử dụng các tiện nghi trên đó đều đã được Thượng Đế bàn giao cho một số người đứng đầu một số giáo phái trên trái đất. Quý vị nào muốn tìm hiểu nên gặp những nhân vật này (khi nào và thời nào cũng rất đông) để tham khảo. Tuy nhiên, cũng nên biết thêm rằng vì việc bàn giao này xảy ra đã lâu, và cho đến nay, vì sự chuyển giao phải thông qua nhiều thế hệ nên có sự thất lạc rất nhiều. Tam sao thất bản.