
Nhà thơ Nguyễn Đình Chính và nhà văn Trần Thiện Đạo
vào một ngày cuối tháng chạp ta
lại một lần ngả mũ chào em
mùa xuân người tình ngàn tuổi trong
mưa đang bay về thế là lại
được yêu hay là lại phải yêu
nàng xuân hà nội nàng xuân ngất
ngư một rừng cột điện, nàng xuân
điên cuồng một rừng cái nồi cơm
điện nàng xuân kinh hoàng ngã tư
ngạt thở, nàng xuân lim dim vãng
lai kí ức nàng xuân tái nhợt bỏ
nhà đi hoang xó chợ bỏ bùa
gạ gẫm bóng đêm dạng chân đẫm
mùi ngoại ô thiên đường năm xu
ẩm ướt lạnh buốt và mơ màng
không vay nợ không ngoái đầu nhìn
lại gút bai đạo đức năm cũ
đùa nhả sự thật năm cũ cười
mũi quyền uy năm cũ nằm dài
trên hòn gạch vỡ tháng giêng chết
tiệt sương mù thòm thèm mùa hạ
có lẽ đây là dịp may duy
nhất trong đời ta đã vồ được
nước đã túm được khói và đã
vốc được ngọn lửa của mùa xuân.
Tháng 12 - 2010