Tôi cũng là nguời vô gia cư như
bà, thưa bà tiến sĩ, mặc dù tôi
cũng có công việc làm đàng hoàng như
bà, thưa bà tiến sĩ. Tôi là người
vô gia cư mặc dù hàng ngày tôi
vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn hít thở không
khí bụi bậm và vẫn làm tình nhăn
nhở trong một ngôi nhà 4 buồng giá
hàng trăm ngàn đô la. Bao nhiêu năm
nay rồi tôi là nguời vô gia cư
trên tổ quốc của tôi khi tôi viết
những bài thơ kể về nỗi buồn bi
thảm của dân tộc tôi nỗi buồn đã
bị mấy kẻ ác tâm tàng hình nghiền
thành bột đổ xuống cống rãnh hôi thối.
Tôi là người vô gia cư trên tổ
quốc của tôi mỗi khi tôi hát lên
bài ca thương cảm giống như bát cháo
hoa vẩy lên trời bố thí cho hàng
triệu oan hồn lang thang đói khát bị
chết oan không hiểu vì sao mình lại
chết trong cuộc chiến tranh chỉ mang lại
quyền lực và tiền bạc cho một dúm
kẻ kẻ ác tâm tàng hình. Buổi chiều
hôm nay gió lạnh đổ về tôi nhìn
thấy bà đang co ro ngồi trên ghế
đá lạnh buốt ngoài công viên, thưa bà
tiến sĩ còn tôi thì đang ngồi thu
mình trong căn buồng ấm áp. Vậy mà
tôi cũng đang lâm vào cảnh khốn nạn
như bà, thưa bà tiến sĩ. Bà bị
đuổi ra khỏi ngôi nhà xây bằng tiền
bạc gom góp suốt đời của bà. Còn
tôi thì bị đuổi ra khỏi ngôi nhà
xây bằng niềm tin mà tôi cũng đã
dành dụm suốt cả đời tôi
02 - 2010