Tặng nhà thơ Khế Iêm
mùa xuân thật là ngu ngốc
cớ sao lởn vởn xứ này
xứ xở câm nín chán ngắt
và buồn nôn kinh khủng phí
hoài gót chân tháng giêng gót
chân mộng du lạnh buốt mơ
màng dẫm đạp lên tiếng thở
dài ngàn năm hà nội dẫm
đạp lên tấm biển hiệu nhâng
nháo không còn khả năng xấu
hổ dẫm đạp lên đôi mắt
người lính già năm cũ bị
phản bội còn hơn một nghi
lễ mi (zê) bẻ chùm lá
non vẫy chào niềm tin không
thể bị giết chết đang ló
dạng đâu đây vẫy chào tiếng
cười không còn gì để mất
vẫy chào tự do đang leo
ngược dốc vượt qua những tháng
ngày bị đánh tráo có lẽ
mùa xuân không hề ngu ngốc
lang thang phiêu dạt xứ này
gót chân tháng giêng gót chân
mộng du lạnh buốt mơ màng
chầm chậm mang theo thông điệp
trận cuồng phong hoa hồng rực
rỡ dữ dội sắp tràn về
và nhấn chìm tất cả.
24 tháng 01- 2011