Sáng nay mi đi xem phim về một
cô gái bị giết chết trong chiến tranh
cách đây hơn ba mươi năm mặc
dù ông đạo diễn đã khóc hộ người
xem rất nhiều nhưng khi đèn bật lên
mi vẫn không thể đếm được những đôi
mắt đang khóc trên đường về mi tự
hỏi còn nhìn thấy bao nhiêu giọt nước
mắt như vậy trong mắt những người thất
nghiệp ngồi lê la ở ngoài chợ đưa
người trong mắt những bà mẹ được vinh
danh anh hùng vì có con chết cùng
thời với nhân vật trong phim trong mắt
những nhà thơ báng bổ nhưng dễ mau
nước mắt trong mắt những bà mẹ Mỹ
có con mất tích trên chiến trường bên
ngoài nước Mỹ và trong mắt cả lũ
người nhâng nháo không rõ tên tuổi đang
hỉ hả ngồi kia nơi phòng máy lạnh
nhâng nháo đếm những lô đất và hàng
đống bao tải tiền vừa cứơp được qua
những dự án mờ ám bọn này có
khóc không nhỉ có đấy chúng còn khóc
thảm thiết hơn tất cả người lương thiện
những giọt nước mắt của chúng thật đáng
sợ vì những giọt nươcmắt này rỏ
xuống không chia sẻ tình yêu thương
mà chỉ mọc lên sự vô ơn dối
trá tởm lợm khiến mi buồn nôn như
phải đi ngang qua bãi tha ma của
những tâm hồn thối rữa thối rữa.
Last modified on 08/09/2009 – 6:00 PM © 2004 – 2009 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC