Đã nhiều lần anh muốn hái tặng
em những bông hoa ngoài bãi sông
những bông hoa không có tên, những
bông hoa có mùi của đất bùn
có mùi của ánh nắng, có mùi
của những cơn gió không hề biết
do dự, những bông hoa có một
cuộc ngắn đời ngắn ngủi ngủi quyết
liệt, chúng chỉ sống có một ngày
chúng nở tung cánh vào lúc bình
minh khi đất trời rạng sáng và
chung rụng cánh tả tơi tàn lụi
khi mắt trời lặn xuống. Đã nhiều
lần anh lại muốn choàng lên vai
em chiếc ba lô bụi và kéo
em đi lang thang bất cần cùng
trời cuối đất. Đêm mùa hè ta
nằm bên nhau giống như hai con
dế nhỏ cùng uống những giọt sương
đêm đang lặng lẽ rỏ xuống từ
bầu trời cao bí ẩn, chúng ta
sẽ bất chợt nhìn thấy rất rõ
gương mặt thật của tình yêu mà
bao nhiêu năm tháng qua anh và
em vẫn mê mải tuyệt vọng đi tìm