Nửa đêm, hay có lẽ chẳng phải
là nửa đêm, mà là bất cứ
lúc nào của đêm cũng có thể
tỉnh giấc, vẫn biết nhiều khi chẳng
có gì cần thiết phải tỉnh giấc
nhưng rồi vẫn cứ tỉnh, vẫn cứ
tự nhiên mở hai mắt như sáo
để rồi thấy vẫn chỉ một mình
với những cô đơn khủng khiếp, những
cô đơn chẳng biết cách gọi tên,
không phải do mình tạo ra mà
vẫn cứ có, những cô đơn không
tìm được tên gọi mình đã cố
gắng, (rất cố gắng, cố gắng hết
sức) cải thiện nhưng chẳng hiểu sao
lại vẫn cứ tồn tại càng ngày
lại càng dai dẳng. Nửa đêm, rượu
cũng vô nghĩa rồi, thôi thì đành,
một mình lang thang xuống đại lộ,
tự nhiên thấy những cột đèn thân
thiết lạ, thấy những biển quảng cáo,
những biển chỉ đường đáng yêu quá,
những trụ bê tông gần gũi, những
cổng nhà trống mời gọi, những hàng
cây như những người anh em chở
che, những cọc tiêu như những bạn
bè đón nhận. Nửa đêm, một mình
lang thang công viên, ngồi bên tượng
đá mà ấm áp, tượng đá mềm
mại, vị tha và ăm ắp tình
người. Nửa đêm, một mình lang thang
sông hồ, mặt nước lấp lánh những
tia vui vẻ. Nửa đêm, một mình
đi, tuyết ấm, sương ấm, giá băng
ấm. Nửa đêm, một mình đi, sỏi
đá rộn ràng bước chân, lá hớn
hở, cỏ hớn hở. Nửa đêm, những
ngây thơ và trơ lỳ vô cảm
say ngủ hết rồi. Nửa đêm, chỉ
còn ta với ta, chẳng biết nói
gì với ai, chẳng biết làm gì.
8-11-06
HOME
Last modified on 11/09/2006 -11:00AM © 2004-2006 www.thotanhinhthuc.org.