
Người mẹ không có điện thoại di
động, chắc chắn thế, nếu có thì
chị đã chẳng phải sắm bảng, sắm
phấn rồi „nhắn tin“ cho con bằng
cách thủ công, lạc hậu như thế
này, nếu có thì chị đã gọi
thẳng cho nó, âu yếm bảo mẹ
hẹn con chiều nay, nhớ đến đúng
giờ này giờ này mẹ con mình
gặp nhau ở nhà hàng Nắng Xanh
cuối đường Nguyễn Chí Thanh, là nói
thí dụ thế chứ chị đâu có
nghe, có biết những nhà hàng có
máy lạnh và có nhiều món đặc
sản nổi tiếng ấy ở chỗ nào,
để rồi gọi vào điện thoại di
động bảo con trai con gái rằng,
đến đấy rồi các con thích uống,
thích ăn cái gì thì cứ gọi,
mẹ chiều tất, mẹ nhớ con lắm,
làm gì, bận gì thì thỉnh thoảng
chúng mày cũng phải để thời gian
đi chơi, đi ăn với mẹ một
bữa, nếu có, chị đã chẳng để
con bữa nào cũng phải cơm sấy,
cơm hộp chán ngắt, mà sao con
chị lại phải „sang“, nó ở nhà
ai và làm gì tại đó trong
khi chị viết những dòng này, mà
sao nó không ở nhà để trông
thằng em bị ốm đang nằm thiêm
thiếp trên giường, người mẹ đang dỗ
dành, chăm sóc nó chút xíu trước
khi đi, chị đi đâu, làm gì,
với ai, không ai biết, nhưng chắc
chắn là để mua cơm hộp cho
những đứa con luôn luôn vắng mặt,
mua thuốc, mua sữa cho những đứa
con bị ốm nằm liệt giường, người
mẹ có nhiều suy tư, trăn trở,
nhiều câu hỏi trong đầu, nhiều lúc
tưỏng đã muốn nổi loạn, sẵn sàng
nổi loạn.