Ai mà chẳng có lúc về già.
Lão cũng thế. Và vì lão đã
già lắm nên những người xung quanh
gọi lão là lão già. Đấy là
một lão già mà thoạt nhìn chẳng
có gì khác với những lão già
khác. Nghĩa là mặt mũi cũng nhăn
nheo, da dẻ cũng cóc cáy, chân
tay cũng run rẩy, lưng cũng còng
và khai mù vì thỉnh thoảng lại
són đái ra quần. Là một lão
già mà thoạt nhìn chẳng có gì
khác với những lão già khác. Nghĩa
là cũng lẩm cẩm, nói trước quên
sau, đi chơi không nhớ đường về,
ăn rồi bảo chưa ăn, chưa tắm
bảo tắm rồi, tháng tháng lĩnh tiền
rồi vẫn bảo là tao chưa lĩnh
tiền. Là một lão già mà thoạt
nhìn chẳng có gì khác với các
lão già khác. Nghĩa là trái tính
trái nết, nhõng nhẽo như trẻ con
và hay quên thì không thể tưởng
tượng được, thậm chí lão không nhớ
được tên mình là gì, không nhớ
được mình là người nước nào, không
nhớ được là mình có anh em,
bà con có họ hàng gì không.
Nói chung là một lão già mà
thoạt nhìn chẳng có gì khác với
những lão già khác. Những lão già
có có tính khoác lác, có nói
thế nào cũng chẳng ai tin nổi.
Nhưng ở lão có một điều khác
với những lão già khác, và đó
là điều mà lão không bao giờ
quên, là điều lão muốn quên mà
chẳng thể quên được, điều mà lão
ám ảnh suốt đời, là điều duy
nhất lão có thể nói mà không
sợ bị một kẻ nào bắt bẻ.
Đấy là chuyện lão có cái buồi
thật nhưng lại bằng cao su và
thỉnh thoảng vào những lúc hứng chí
lên lão lại vạch quần ra, bật
lửa đốt cho cháy khét lèn lẹt.
Nó vô dụng như thế thì mang
mà đốt đi cũng được, lão tâm
sự, nhưng nói thật, ngửi cái mùi
khai khai, khen khát của nó cũng
chẳng phải là khó chịu lắm, còn
nếu muốn có thể nói là: thích…
Last modified on 02/01/2007 - 9:30 PM © 2004 -2006 www.thotanhinhthuc.org.
HOME