Em viết những câu thơ
dang dở, không phải dành
cho anh, không phải cho
tình yêu, hay những xúc
cảm. Buổi tối em đến,
bóng tối - ly nước – sóng
sánh, và nỗi nhớ… lặng
câm. Sao anh không nói?
Anh đừng để những tàn
cây xoã bong, che mất
em phía cuối con đường...!
Ðừng khép thêm một cánh
cửa... lạnh lùng... trước em,
vài dòng ngắn ngủi, em
không dành cho anh. Những
dấu lặng … biết đặt vào
đâu? Ngoài trời mưa, rất
lạnh. Em đếm thời gian
qua - Chờ đợi. Ðêm nay
ngắn hay dài? Qua đi…