Đêm qua. Có cơn mưa dữ dội. Trút
Xuống những tán cây mỏng manh xanh mướt
Sáng nay. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ
Đánh thức một giấc ngủ đang yên lành.
Con mèo lười. Không buồn thức giấc. Sợ
Ánh ban mai mang đến những u sầu
Ngày thì dài, và trống trải biết mấy?
Ngày tháng có phai? Có xoá đi những
Điều vụng dại. Của một trái tim khờ
Tự làm đau mình bằng những vết xước
Trong nắng sớm, chợt thấy mình cũng trong
Veo, như làn nước... như những giọt mưa
Còn đang đọng lại đâu đó ngoài kia.
Ngước mắt lên mà nhìn trời xanh. Mở
Rộng trái tim yêu ThươngĐể thứ tha...
Ngày nắng. Vội vã. Thức giấc đi nào
Mèo lười! còn đang chập chờn giấc mộng.
Last modified on 05/17/2007 – 4:00 PM © 2004 – 2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME