Giấc ngủ đã qua sao tôi vẫn cảm
là mình lẻ loi khi mà lịch sử
vội vã sang trang con người kiêu hãnh
cứ mải mê lúc nhúc với những toan
tính trong cỗ máy nơi công sở mà
chưa một lần nào lẫn lộn trên bộ
mặt cứng đơ lãnh đạm của mình như
hôm trước hôm qua và cả hôm nay.
Giấc ngủ đã qua sao tôi vẫn cảm
là mình hụt hẫng trước dòng đời mệt
lữ vẫn chưa một lần yên nghỉ đang
cuộn những dòng chảy luênh loáng thành những
vũng đen ngòm vờn bay lửng lơ trên
mái đầu xanh trẻ em mới sinh đêm
qua đêm nay và cả đêm mai đi
vào cuộc sống mà cứ lầm tưởng là
đôi cánh ước mơ của mình không thể
với tới tìm nhau được. Giấc ngủ đã
qua sao tôi vẫn cảm là ánh bình
minh nhú lên những hạt mầm lạ đâm
xuyên qua những lớp sương mỏng manh trong
đôi mắt trần tục lắm u sầu. Những
giọt máu đang biến dạng hoang mang hối
những bước đi tìm gặp trên mảnh tạp
chí ghi đầy đủ tia tử ngoại và
bao tia lạ lẫm khác đang chọc thủng
lớp màng ước mơ của đồng loài mình
để báo hiệu cho một giấc ngủ vĩnh
cửu của loài người trên tấm thảm trơ
trọi và hoang tàn này. Giấc ngủ đã
qua sao tôi vẫn cảm là mình đang
gặp ác mộng khi đôi mắt vô hồn
của đầu đạn hạt nhân đang trừng trừng
từ phía xa chờ phút sai lầm của
kẻ đồng loã phá vỡ giấc ngủ bên
kia của loài người trong cái nôi chật
hẹp này. Ôi! giấc ngủ sao tôi không
ngủ mãi để khỏi phải nhìn phải nghe
tiếng kêu cứu yếu ớt từ trái tim
nhỏ bé đang cồn cào của mình. Ôi
giấc ngủ sao tôi tỉnh giấc mà nở
ngoảnh mặt với mọi điều để đi vào
những mớ hỗn độn hoạch định toan tính
gần xa trước sau để đi lên đi
xuống những bậc thang như bao người hằng
làm hằng nghĩ hằng mơ. Tại sao vậy?!