Có bao giờ em lặng lẽ đi một
mình trên con đường mà anh hay đưa
em về - để lại sau lưng chỉ một
mình anh dằn vặt với cơn giận vô
cớ của mình. Có bao giờ em lặng
lẽ đi về khi dòng nước mắt vẫn
còn lăn xuống hai gò má xinh đẹp
ngày nào ửng hồng khi bối rối trước
tình anh trao. Có bao giờ em lặng
lẽ đi về trong đớn đau chưa thể
phát thành lời để tỏ cùng anh tình
em trao vẫn một mực chung thuỷ. Nhưng
đêm nay em đã đi một mình và
những điều chưa bao giờ có ấy đã
là thật. Trên bến nước này cuộc hẹn
chỉ còn lại mình anh trong hối tiếc...
Last modified on 12/10/207 - 11:00 AM © 2004 -2007 www.thotanhinhthuc.org.
HOME