NHƯ CHƯA BAO GIỜ THẤY CÔ ĐƠN

Michelia

 

 
 


 




Tôi lặng im trên ghế đá công viên
nhìn những cặp tình nhân âu yếm nhau
dưới những bóng cây bàng đan chéo. Chợt
hiển về hình bóng nhợt nhạt của người

tình. Nhưng khó có thể hiểu được là
chỉ trong thoáng chốc thôi hình hài em
hiển rõ đến mức diệu kỳ. Chẳng phải
là mơ đâu phải không em tôi tự

hỏi và em mỉm cười rất xinh tươi
em cầm lấy tay tôi và nũng nịu - 
bắt tôi phải chìu theo ánh mắt đang
mong chờ của em. Chúng tôi dìu nhau

đi trên thảm cỏ của công viên. Thỉnh
thoảng em nán lại bên gốc cây nơi
tôi và em đã khắc tên. Thỉnh thoảng
em kéo tôi lại trong góc khuất nơi

hoa trinh nữ nở tím ngắt mà em
thích ... Và tôi với em cùng ngồi lại
trên ghế đá ngày xưa. Vẫn như ngày
nào vẫn như thuở nào ấy tôi và

em cùng hàn thuyên về chuyện đời nhưng
trong tôi thấy cứ ngờ ngỡ một điều
gì đó thoáng chốc trầm tư em đã
vụt mất. Và ghế đá tôi vẫn ngồi

một mình như chưa bao giờ thấy cô
đơn...

 

 

Last modified on 11/24/2007 6:00 PM © 2004 2007 www.thotanhinhthuc.org.
MUCLUC